Thương xót
Có câu chuyện kể rằng, một ngày nọ Abraham mời một lữ hành vào
lều của ông dùng một bữa cơm, sau khi đọc kinh chúc tụng trước khi ăn,
người khách này bắt đầu chửi rủa Thiên Chúa, ông nói rằng, ông không thể
chịu nổi khi nghe gọi tên Thiên Chúa. Phẫn nộ trước thái độ đó Abraham
đuổi ngay kẻ phạm thượng ra khỏi lều.
Tối đến, khi Abraham cầu nguyện,
Chúa nói với ông: “Abraham, người kia đã chửi rủa Ta từ 50 năm nay và Ta
vẫn cứ ban cho ông ta lương thực hằng ngày. Còn ngươi, ngươi không thể
nào cho ông ta chỉ một bữa cơm sao?”.
♦♦♦
Tin Mừng theo thánh Luca vốn được mệnh danh là
Tin Mừng về “Lòng thương xót của Thiên Chúa”. Và quả thực như vậy, bài
Tin Mừng khá dài nhưng thật cảm động, Chúa Giêsu không chỉ đưa ra một mà
tới ba dụ ngôn để phá đổ thái độ hống hách đạo đức giả của những người
thuộc phái Pharisêu và các kinh sư. Nhưng quan trọng hơn hết là Ngài bày
tỏ lòng nhân hậu đầy lòng thương xót của Thiên Chúa đối với tội nhân.
Dụ ngôn đầu tiên, Thiên Chúa như người mục tử nhân
lành quyết tâm đi tìm cho bằng được con chiên bị lạc, dù chỉ là một
trong số một trăm. Khi tìm được rồi, ông vui mừng vác chiên trên vai, về
đến nhà ông mời bà con hàng xóm đến chung vui.
Dụ ngôn thứ hai, Thiên Chúa như người phụ nữ mất
một đồng bạc, có lẽ giá trị của nó chỉ bằng tiền lương của một ngày công
lúc bấy giờ. Nó không lớn đối với nhiều người trong chúng ta, nhưng nó
quan trọng đối với người phụ nữ. Bà đã thắp đèn quét nhà moi móc tìm
kiếm cho bằng được, khi tìm được rồi bà mời bạn bè hàng xóm đến chung
vui.
Trong cả hai dụ ngôn này, thái độ vui mừng của người mục tử và của
người phụ nữ có lẽ trong thời buổi thị trường kinh tế chúng ta thấy thật
phi lý, nhưng nó lại là lôgích của tình yêu trong cuộc sống và là bản
chất yêu thương của Thiên Chúa. Rõ ràng giá trị của con chiên bị lạc hay
đồng bạc bị mất không đặt trong sự so sánh cái này với cái khác, cũng
không đặt trong tỉ lệ phần trăm hay phần mười, nhưng giá trị của chính
nó trong tương quan của người tìm kiếm, trong lòng thương xót và trong
ơn cứu độ của Thiên Chúa. Đó là sự vui mừng của Nước Trời khi có một tội
nhân ăn năn sám hối.
Dụ ngôn thứ ba
người cha nhân hậu. Người cha không những đã bày tỏ lòng thương yêu đối
với người con thứ, đứa con đã đòi chia gia tài, rồi sau khi ra đi đã ăn
tiêu hoang phí, khi trở về lúc nó còn đàng xa người cha đã nhận ra và
lập tức chạy đến ôm chầm lấy, hôn lấy hôn để. Ông còn cho mở tiệc ăn
mừng, vì điều quan trọng đối với ông là đứa con đã trở về. Đứa con của
ông đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy. Người cha còn bày tỏ
lòng nhân hậu với người con cả, đứa con hằng ngày vẫn ở bên cha mà hình
như tâm hồn của nó đã đi hoang từ lâu. Nó kể công, nó phân bì, nó ghen
tị rồi tức tối giận dỗi, nó muốn cắt đứt tình nghĩa huynh đệ không chấp
nhận cho đứa em trở về và nó cũng đang cắt đứt luôn tình nghĩa phụ tử
không chịu vào nhà, vì trong lòng của nó chưa bao giờ có tình thương. Sự
chuyên cần trong công việc hằng ngày của nó xem ra vì thói quen hoặc vì
bổn phận hơn là vì một mối tình. Nhưng người cha vẫn nhân hậu đầy yêu
thương năn nỉ: “Này con, hằng ngày con vẫn ở với cha, tất cả những gì
của cha đều là của con”.
♦♦♦
Thiên Chúa, Ngài đã kiếm tìm chúng ta trước khi chúng ta tìm kiếm
Ngài. Ngài chờ đón chúng ta trước khi chúng ta trở về, và Ngài đã yêu
thương chúng ta khi chúng ta vẫn còn là tội nhân. Trong lòng thương xót
của Thiên Chúa, mỗi người chúng ta đã trở nên viên ngọc quí mà Ngài là
thương gia bán tất cả gia tài đang có để chuộc lấy viên ngọc quí là
chúng ta. Ngài vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ nhất quyết duy trì địa
vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc
lấy thân phận nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người thế. Người
còn tự hạ sống vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá.
Thiên Chúa vẫn luôn luôn là Thiên Chúa nhân hậu và hay thương xót.
Ngài không nỡ bẻ gãy cây lau bị dập, không đánh dập tắt tim đèn còn
khói. Ngài vẫn kiên trì, vẫn chờ đợi chúng ta những người con yếu đuối,
tội lỗi ăn năn sám hối trở về với Ngài.
Thiên Chúa là mục tử nhân lành
như thế đó;
Thiên Chúa là người cha nhân hậu như thế đó, và
Thiên Chúa
đã tìm kiếm chúng ta như thế đó.
Xin cho mỗi người chúng ta biết ăn năn
sám hối để đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa.
Veritas
Nguồn : thanhlinh.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét