Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

LỄ CÁC THÁNH



1/11. Hôm nay, mừng lễ các thánh nam nữ ở trên trời là lời khẳng định có đời sau của niềm tin ky-tô hữu chúng ta. Các thánh là những người đã vượt qua niềm vui mau qua để tiến vào niềm vui bất diệt. Các ngài đã sống một cuộc đời không chọn vinh hoa phù vân nhưng chọn Chúa làm gia nghiệp. Các ngài đã sống một cuộc đời tự chủ bản năng để không vì danh lợi thú mà bán rẻ lương tâm, mà đánh mất nhân phẩm con người. Các ngài đã trung kiên làm chứng cho sự thật, và bảo vệ công lý cho dù có thua thiệt đời này, nhưng các ngài đã chiếm trọn đời sau.

Xin chư vị các thánh cầu thay nguyện giúp cho mỗi người chúng ta biết sống theo tin mừng, biết chọn lựa giá trị vĩnh cửu hơn là giá trị trần gian mau qua. Xin nhờ lời bầu cử của các ngài xin Chúa ban cho chúng ta ơn khôn ngoan và lòng dũng cảm để sống theo thánh ý Chúa. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

KINH TỐI GIA ĐÌNH

Giờ Kinh Chung Trong Gia Đình

Thư Chung Hội Đồng Giám Mục Việt Nam 2013 đề cập đến vấn đề mục vụ gia đình.

Trong ba năm qua (2010-2013), tất cả chúng ta đã cùng nhau học hỏi và sống ý nghĩa Giáo Hội: mầu nhiệm – hiệp thông – sứ vụ. Định hướng đó và tinh thần của Năm Đức Tin cần được tiếp nối bằng nỗ lực “Tân Phúc-Âm-hóa để thông truyền đức tin Kitô giáo”, cũng là chủ đề của Thượng Hội Đồng Giám Mục lần thứ XIII, diễn ra tại Rôma, từ ngày 7-28 tháng 10 năm 2012. (Thư chung 2013, số 2).

Thư Chung Hậu Đại Hội Dân Chúa 2010 là chương trình hành động của Hội Thánh tại Việt Nam trong nhiều năm. Dựa trên định hướng căn bản này, chúng tôi mời gọi anh chị em hãy cùng với chúng tôi thực hiện kế hoạch mục vụ kéo dài 3 năm (2014-2016):

– Năm 2014: Phúc-Âm-hóa đời sống gia đình;
– Năm 2015: Phúc-Âm-hóa đời sống giáo xứ và các cộng đoàn;
– Năm 2016: Phúc-Âm-hóa đời sống xã hội.

Trong năm 2014 sắp tới, chúng ta hãy cùng nhau Phúc-Âm-hóa đời sống gia đình và thúc đẩy gia đình tham gia tích cực vào sứ vụ loan báo Tin Mừng. Hội Thánh được gọi là gia đình của Thiên Chúa và mỗi gia đình Kitô hữu được gọi là Hội Thánh tại gia. Việc canh tân Hội Thánh phải được bắt đầu từ mỗi gia đình, do đó, Hội Thánh đặc biệt quan tâm đến các gia đình…Để thực hiện những mục tiêu trên, xin anh chị em hãy xây dựng gia đình mình thành một cộng đoàn cầu nguyện, sống tình yêu hợp nhất thủy chung, phục vụ sự sống và hăng say loan báo Tin Mừng (x.số 2,4,6).

“Chúng tôi tha thiết xin anh chị em duy trì giờ kinh chung trong gia đình, và cố gắng đưa Lời Chúa vào giờ kinh này” (số 6).

Như vậy, những thao thức mục vụ của các vị chủ chăn là về gia đình Công Giáo, về việc phổ biến và học hỏi Lời Chúa. Đưa Lời Chúa vào trong gia đình để mọi thành viên có Lời Chúa làm của ăn nuôi dưỡng tâm hồn, Lời Chúa là kim chỉ nam và là ánh sáng soi dẫn mọi quyết định và chọn lựa của tín hữu.

Nhận định về bối cảnh xã hội, kinh tế, chính trị của Việt Nam hôm nay, Thư Chung Hậu Đại Hội Dân Chúa 2010 viết: “Trong hai thập niên vừa qua, cùng với sự phát triển kinh tế, có nhiều điều đáng lo ngại cho tiền đồ của dân tộc. Nạn phá thai, ly dị, ma túy, mãi dâm, sự gia tăng cách biệt giầu nghèo, tình trạng bất công, bóc lột, tham nhũng, tàn phá môi sinh… tất cả đang có chiều hướng gia tăng và là những dấu hiệu cụ thể của “nền văn hóa sự chết” (Số 6). Trước thực trạng đó, thao thức của dân Chúa là “Canh tân đời sống thiêng liêng của mọi thành phần Dân Chúa dựa trên nền tảng Lời Chúa và các Bí Tích”; và là “Các gia đình Công Giáo được mời gọi giữ vững và củng cố ơn gọi hôn nhân Kitô giáo, xây dựng gia đình như Hội Thánh tại gia, cái nôi của sự sống, mái ấm của tình thương và ngôi trường đầu tiên đào tạo con người toàn diện” (Số 5).

Từ lời mời gọi của Thư Chung 2013, xin được gợi lên một vài suy niệm về đề tài “Đưa Lời Chúa vào giờ kinh chung gia đình”. Làm thế nào để đưa Lời Chúa vào sinh hoạt hằng ngày của từng gia đình?

I. Lý do “đưa Lời Chúa vào gia đình”.

Trước công đồng Vaticanô II, hầu như Lời Chúa chỉ được công bố khi cử hành các bí tích, từ Bí tích Rửa tội, Thêm sức cho đến các Bí tích Truyền chức, Hôn phối, Xức dầu. Sở dĩ như thế là vì Lời Chúa được xem như là chứng cứ để biện minh rằng chính Chúa Giêsu đã lập các Bí tích, hoặc để soi sáng đức tin của người đã lành nhận Bí tích.

Nhưng dần dần Giáo Hội đã nhận ra rằng, Lời Chúa còn có tác dụng thánh hóa tâm hồn, soi sáng các vấn nạn ngàn đời cũng như những vấn nạn của con người thời đại, đem lại một tia hy vọng cho thế giới đang khắc khoải hiện nay và nhất là đưa con người đi vào hiệp thông với chính Thiên Chúa. Với hiến chế Dei Verbum, Công đồng Vaticanô II còn cho thấy Lời Chúa là chính Thiên Chúa đang nói với con người ngay lúc này “hic et nunc”.

Từ đó, các phong trào học hỏi Lời Chúa, chia sẻ Lời Chúa nở rộ trong các Giáo xứ, các cộng đoàn, các hội đoàn. Tại nhiều gia đình, Lời Chúa cũng được công bố trong những giờ kinh tối sáng của gia đình, nhưng việc dựa vào Lời Chúa để chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên của gia đình thì còn rất họa hiếm.

Có những thao thức về việc đưa Lời Chúa vào gia đình:

- Nếu Lời Chúa được công bố và được chia sẻ trong các đoàn thể thì tại sao lại không đưa Lời Chúa vào trong các gia đình?
- Nếu gia đình là định chế vững chắc và ổn định, trong đó mọi thành viên có nhiệm vụ giúp nhau thánh hóa bản thân và gia đình, thì tại sao lại không đọc và áp dụng Lời Chúa ngay trong phạm vi của gia đình mình để đạt được mục tiêu ấy?
- Nếu gia đình là Hội thánh tại gia, nơi tôn vinh, cảm tạ Thiên Chúa, thì tại sao gia đình lại không phải là nơi ưu việt để Lời Chúa được phổ biến.
- Nếu gia đình được gọi là trường học đầu tiên đào luyện đức tin, thì tại sao gia đình lại không là trường học về Lời Chúa?

II. Nền tảng Thánh Kinh.

Dọc theo chiều dài của Lịch sự cứu độ, trong nhiều trường hợp, Lời Chúa đã được công bố tại các gia đình - bối cảnh thường ngày của cuộc sống.

A. Cựu ước: chính tại các tư gia mà nhiều lần Thiên Chúa đã công bố những quyết định của Người và trao phó sứ mệnh cho con người:

- Chính tại căn lều của cụ Abraham, ba vị sứ giả của Thiên Chúa đã thông báo rằng: vào ngày này sang năm, bà Sara sẽ sinh con.
- Chúa sai tiên tri Samuel đến nhà ông Jessé. Chính tại nơi đây Chúa chỉ định Đavid làm vua, còn Samuel chỉ làm công việc xức dầu phong vương. (1Sm 16,1-13)
- Cuộc cử hành tôn giáo quan trọng nhất là Lễ Vượt Qua, người Do Thái có thói quen mừng lễ trong khuôn khổ gia đình của họ.
- Gia đình là môi trường đầu tiên để người Do thái truyền đạt và đón nhận Lời Chúa. Công thức truyền đạt Lời Chúa rõ ràng và quen thuộc nhất của người Do Thái là: “Nghe đây, hỡi Israel! Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em hết lòng hết dạ, hết sức anh em. Những lời này tôi truyền cho anh em hôm nay, anh em phải ghi lòng tạc dạ. Anh em hãy lặp lại những lời ấy cho con cái, phải nói lại cho chúng, lúc ngồi trong nhà cũng như lúc đi đường, khi đi ngủ cũng như khi thức dậy” (Đnl 6,4-7). Đoạn văn tiêu biểu trong sách Đệ Nhị Luật cho thấy gia đình là môi trường thông thường để người Do Thái công bố, truyền đạt và lắng nghe Lời Chúa.

B. Tân Ước: tư gia là nơi được Chúa Giêsu dùng để ngỏ Lời mạc khải.

- Tin Mừng thời thơ ấu Chúa Giêsu là những trang đẹp nhất cho thấy Lời Chúa được công bố tại các gia đình:

+ Biến cố Truyền tin diễn ra trong khuôn khổ một gia đình.

+ Bài ca Magnificat của Mẹ Maria và ca khúc Benedictus của Zacharia không phải là những sáng tác từ trong các tu viện Essénien mà lại là hai ca khúc bộc phát ngay từ trong gia đình.

- Chúa Giêsu không chỉ loan báo Tin mừng ở hoang địa, trên bãi biển, trên triền đồi, trong các nhà hội, tại Đền Thờ Giêrusalem mà còn trong các tư gia:

+ Có lần Người giảng dạy tại một tư gia. Thiên hạ tuôn đến nghe, lớp trong lớp ngoài đông đảo đến nổi, để đưa một người bại liệt đến trước mặt Người, người ta phải dỡ mái nhà để thòng một người bại liệt xuống.

+ Chính tại nhà của ba chị em Matta, Maria và Lazarô ở Bêtania, Chúa giảng dạy cho Maria (Lc 10, 38-42).

+ Chính tại nhà ông Simon biệt phái, trong một bữa ăn, Chúa Giêsu đã kể dụ ngôn hai người mắc nợ, kẻ 50, người 500… để kết luận “Ai yêu mến nhiều thì được tha nhiều” (Lc 7,36-50).

+ Tại nhà của Lêvi, trong một bữa tiệc từ giã các đồng nghiệp do Lêvi thết đãi, Chúa Giêsu đã nói rõ lập trường của Người: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần… Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” (Mt 9,12.13b). Và tại nhà ông Giakêu, Người cũng dạy một giáo lý tương tự như thế: “Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất” (Lc 19,10)

+ Vào một ngày Sabat, Người dùng bữa tại nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisiêu. Nơi đây Người đã dạy rằng được phép làm việc lành vào ngày Sabbat khi Người chữa lành người mắc bệnh phù thũng (Lc 14,1-6).

+ Bí tích Thánh Thể được Chúa thiết lập trong một tư gia.

+ Chúa Giêsu sai 72 môn đệ đi loan báo Tin mừng. Người không truyền lệnh cho các ông đến các hội đường, hay đứng giữa các ngã ba đường để lớn tiếng giảng dạy như thói quen của các Rabbi thời ấy, nhưng Người lại truyền lệnh là đến từng nhà “Vào bất cứ nhà nào, trước tiên các con hãy nói: ‘Bình an cho nhà này’… Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó…”(Lc 10,5-8). Tại sao lại rao giảng Lời Chúa trong gia đình, mà không phải ở ngoài chợ búa, nơi công cộng? Phải chăng vì gia đình có bầu khí thích hợp để người ta dễ đón nhận Tin mừng hơn?

C. Giáo Hội sơ khai: gia đình càng là nơi ưu tiên để Lời Chúa được công bố và triển khai.

- Chính trong một căn hộ là Nhà tiệc ly, mà Chúa Thánh Thần đã ngự xuống trên các môn đệ chứ không phải tại Đền thờ Giêrusalem hay tại một hội đường.

- Dĩ nhiên các tín hữu tiên khởi cũng đến cầu nguyện tại Đền Thờ như những người Do Thái khác. Nhưng sinh hoạt chủ yếu là lắng nghe Lời Chúa và tham dự Lễ Bẻ Bánh lại chỉ diễn ra tại các tư gia mà thôi. Những ngôi nhà trong đó các tín hữu tiên khởi gặp gỡ nhau chính là Giáo Hội tại gia đúng nghĩa nhất. Sách Công vụ Tông đồ đã tóm tắt cuộc gặp gỡ có tính cách gia đình của các tín hữu tiên khởi để nghe Lời Chúa và tham dự Lễ Bẻ Bánh “Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ Bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng. Khi làm lễ Bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ” (Cv 2,42.46b).

- Trong các cuộc hành trình truyền giáo của mình, Thánh Phaolô tông đồ cũng thường giảng dạy tại các tư gia.

Một vài trích dẫn Thánh Kinh cho thấy: Gia đình là nơi ưu việt để người tín hữu lắng nghe Lời Chúa.

III. Đưa Lời Chúa vào giờ kinh chung gia đình.

Trong chương trình cứu độ, Thiên Chúa đã dùng nhiều phương cách để mạc khải cho loài người. Gia đình, nơi công bố Lời Chúa là một phương cách đem lại hiệu quả. Vì thế, Giáo Hội cổ võ phong trào đưa Lời Chúa vào giờ kinh chung gia đình.

1. Trong những năm gần đây, Giáo Hội Việt Nam đã có những sáng kiến đưa Lời Chúa vào trong gia đình, chẳng hạn như:

- Mỗi gia đình nhận Lộc Lời Chúa vào ngày Tết Nguyên Đán.
- Đọc Lời Chúa trong các buổi kinh chung của các giáo họ, các liên gia. Đọc Lời Chúa trong các buổi kinh chung do các hội đoàn hay đoàn thể tổ chức trong Tháng Hoa, Tháng Trái Tim, Tháng Mân Côi và Tháng các Đẳng Linh hồn.
- Ngoài ra, tại nhiều nơi, khi có lễ giỗ, khi tổ chức viếng xác, tiệc cưới, giáo dân cũng tổ chức suy tôn Lời Chúa.

Thế nhưng, đây chỉ là những sinh hoạt theo “thời vụ” tại các gia đình, chứ chưa phải là thường xuyên.

Làm sao để thường xuyên đem Lời Chúa vào trong gia đình?

Gia đình là một cộng đoàn sống chung dưới một mái ấm. Những thành viên được nối kết với nhau bằng mối liên hệ ruột thịt. Những bữa ăn sáng, trưa, tối và trong những buổi đọc kinh chung thì mọi thành viên của gia đình mới họp mặt đông đủ. Công bố Lời Chúa, cần có bầu khí cầu nguyện và lắng nghe Chúa nói. Vì thế, chỉ có hai giờ kinh sáng và kinh tối mới đáp ứng được yêu cầu. Giờ kinh tối là thích hợp nhất. Buổi sáng trong gia đình, có người đi lễ, người đi làm, người đi học…Ban tối mọi người về lại mái ấm gia đình. Bầu khí thân mật, đầm ấm, thoải mái, hạnh phúc thích hợp nhất để cầu nguyện chung.

2. Tạo bầu khí đầm ấm hạnh phúc, gia đình cần cầu nguyện chung.

Đối với người Công Giáo, việc cầu nguyện chung trong gia đình là yếu tố nền tảng để bảo vệ, duy trì và tăng trưởng hạnh phúc gia đình. Bữa cơm gia đình là lúc đầm ấm, mọi người ngồi bên nhau chia sẻ lương thực là hoa quả của mồ hôi lao động của người thân trong tâm tình tri ân cảm mến. Giờ kinh chung, bầu khí thánh thiện hiệp nhất mọi thành phần gia đình trong ơn thánh.

Cầu nguyện chung giúp mọi người trong gia đình giữ vững đức tin. Đây là chân lý đã được chứng minh qua lịch sử Hội Thánh. Giáo Hội Việt Nam đã đứng vững trong suốt 300 năm bị cấm chế và bách hại. Nhiều nơi, không có mục tử chăm sóc, nhưng nhờ chuyên chăm kinh nguyện trong gia đình mà tín hữu đã giữ vững đức tin và tuyên xưng đức tin trong các cuộc bách hại lâu dài. Kinh nguyện trong gia đình là chiều sâu và nền móng vững chãi của Giáo Hội Việt Nam.

IV. Đưa Lời Chúa vào giờ kinh tối.

Giờ kinh tối, mọi thành viên của gia đình tham gia tích cực sẽ đem lại nhiều lợi ích. “Gia đình là cộng đoàn cầu nguyện, thờ phượng Thiên Chúa, đền thờ tại gia. Hiệp thông trong kinh nguyện vừa là hoa trái vừa là đòi hỏi của sự hiệp thông bắt nguồn từ bí tích Rửa Tội và Hôn Phối. Chúa Giêsu hiện diện trong gia đình khi vợ chồng, cha mẹ, con cái cùng cầu nguyện, và khi đó, chính cuộc sống gia đình trở thành lời kinh sống động”.(Số 6).

Cầu nguyện là gặp gỡ, là đối thoại giữa Thiên Chúa và con người. Đây là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa, Đấng tạo thành và thụ tạo, cho nên thái độ của con người là tôn thờ và cảm tạ. Nhưng đồng thời đây cũng là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa là Cha và chúng ta là con, cho nên cuộc gặp gỡ này cũng đượm tâm tình phụ tử.

Cầu nguyện là gặp gỡ là đối thoại nên có NÓI và có NGHE. Vì thế cần chia giờ cầu nguyện thành hai phần:

• Nói chuyện với Chúa.
• Nghe Chúa nói với ta.

Phần I: Ta nói chuyện với Chúa

Vì cầu nguyện là nói chuyện với Chúa, cho nên cần lưu ý đặt mình trước sự hiện diện của Chúa. Xin có một đề nghị cụ thể như sau:

- Sau khi làm dấu Thánh giá, đọc kinh Chúa Thánh Thần, cả gia đình dành vài phút thinh lặng trước nhan Chúa, củng cố niềm tin vào sự hiện diện của Người. Phút thinh lặng thiêng liêng của buổi cầu nguyện. Mỗi người hướng lòng tin, cậy, mến, phó thác vào Chúa.

- Tiếp đến là đọc kinh cách chậm rãi, không nóng ruột mong cho chóng xong chóng rồi. Có thể chia các kinh nguyện trải dài trong suốt cả tuần, một cách cụ thể:

+ Ngày Chúa Nhật, đọc các kinh: Kinh sấp mình, kinh Đội ơn, kinh Phù hộ. Sau đó, hát một bài kính Đức Mẹ, kinh truyền giáo.

+ Ngày thứ hai: Sau dấu Thánh giá, kinh Đức Chúa Thánh Thần. Im lặng. Đọc tiếp các kinh: Tin, Cậy, Mến, Lạy Cha.

+ Các ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, cũng theo thứ tự ấy mà đọc hết các kinh hàng ngày.

+ Riêng ngày thứ tư đọc thêm kinh kính thánh Giuse. Ngày thứ năm đọc thêm kinh cầu cho các linh mục hoặc kinh dâng gia đình. Ngày thứ sáu đọc thêm kinh cầu Trái Tim. Ngày thứ bảy đọc thêm kinh cầu Đức Bà.

Phần II: Lắng nghe Lời Chúa.

Đây là phần mang tính sáng tạo, đổi mới liên tục, tự phát, dấn thân… phù hợp với tâm lý tuổi trẻ và giới thiếu nhi.

1. Lắng nghe Chúa nói

Trước mặt Chúa, chúng ta chào hỏi, bày tỏ tâm tình tin tưởng, cậy trông và nói lên lòng cảm mến tri ân đã đành, nhưng còn phải lắng nghe Chúa nói. Tại sao thế? Thưa, vì cầu nguyện là một cuộc đối thoại, cho nên ngoài việc nói với Chúa, còn cần phải nghe Chúa nói. Đây là điều mà xưa nay các gia đình Công Giáo Việt Nam ít quan tâm, dù rằng đây là một phần cốt yếu giúp cải thiện cuộc sống. Việc đọc Tin mừng trong gia đình được thực hiện một cách tương đối rộng rãi từ năm Sống Lời Chúa mà Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã đề ra. Và phải thành thật nhận định rằng: cuốn cẩm nang mang tựa đề “LỜI CHÚA TRONG GIỜ KINH GIA ĐÌNH” đã góp phần đáng kể vào việc đọc Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa và cầu nguyện. Quyển cẩm nang này đã trở nên bạn đồng hành của các gia đình trong giờ kinh tối.

Cụ thể là, sau khi đã chu toàn phần I (tức là làm dấu Thánh giá, đọc kinh Chúa Thánh Thần, thinh lặng và đọc một số kinh), một thành viên trong gia đình đọc một đoạn Kinh Thánh hay một đoạn Tin Mừng.

Về việc đọc Lời Chúa, xin được đề nghị như sau:

Cha mẹ có thể chia cho mỗi người con đọc Kinh Thánh suốt một tuần.

Người đọc Kinh Thánh phải có chố đứng thích hợp, thái độ kính cẩn. Bài sách Nêhêmia sau đây là một mô hình cho các cuộc cử hành Lời Chúa : “Bấy giờ, muôn người như một, tụ họp ở quảng trường trước cửa Nước. họ xin ông Esdras là kinh sư đem sách luật Môsê ra. Đó là luật Đức Chúa đã truyền cho Israel. Hôm ấy là ngày mồng một tháng thứ bảy, ông Esdras cũng là tư tế đem sách Luật ra trước mặt cộng đồng gồm đàn ông, đàn bà và tất cả các trẻ em đã tới tuổi khôn… Ông đọc từ sáng tới trưa, và toàn dân lắng tai nghe sách Luật. Kinh sư Esdras đứng trên bục gỗ…khi ông mở sách ra thì mọi người đứng dậy. Bấy giờ Esdras chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa vĩ đại, và toàn dân giơ tay lên đáp rằng: “Amen Amen! rồi họ sấp mặt sát đất mà thờ lạy Đức Chúa…Ông Esdras và các thầy Lêvi đọc rõ ràng và giải thích luật của Thiên Chúa, nhờ thế mà toàn dân hiểu được những gì các ông đọc”(Nh 8,1-8).

Trong cuộc cử hành phụng vụ này, các thừa tác viên đứng ở một vị trí riêng để chu toàn phận vụ, dân Chúa đứng tại chổ của mình mà tham dự tích cực bằng thái độ kính cẩn và bằng lời tung hô. Khi thi hành như thế, mọi người đều đã phục vụ Lời Chúa theo chức năng của mình, đề cao Lời Chúa, đón lấy Lời Chúa vào tâm hồn và để cho Lời Chúa tác động. Dĩ nhiên đây là mô hình dành cho các buổi cử hành Phụng Vụ Lời Chúa trong các cộng đoàn. Nhưng mô hình ấy cũng có thể áp dụng cho gia đình. Khi nghe Lời Chúa, mỗi người cảm nghiệm một cách cụ thể những ơn lành Chúa đã ban cho gia đình mình hay cho một phần tử nào đó của gia đình.

Ngoài ra, đoạn Kinh Thánh này cũng gợi ý rằng: “Khi Lời Chúa được tuyên đọc, thì không phải Lời Chúa được gợi nhớ qua một thừa tác viên, một trung gian, nhưng là chính Thiên Chúa hiện diện thiết thực trong Lời của Người và vì chính Người nói khi người ta đọc Kinh Thánh trong Giáo Hội”. (Hiến chế về Phụng vụ Thánh, số 7). Như vậy, thái độ của người công bố cũng như người lắng nghe lại càng phải kính cẩn biết bao!

2. Sau khi nghe bài Kinh Thánh

- Mỗi người hãy hồi tâm nhìn lại những gì đã xảy ra trong gia đình, trong lối xóm, trong cách cư xử của mình đối với người khác. Đối chiếu với Lời Chúa vừa nghe, mỗi người xét mình đã phản ứng như thế nào, đã sống ra sao trước những sự việc ấy.

- Tiếp đến, trong sự tin tưởng lẫn nhau, cha mẹ con cái, mỗi người đều có thể trình bày một ngày sống của mình, trong đó mình đã phản ứng, đã cư xử với Chúa và tha nhân có thực sự phù hợp với Lời Chúa mà mình vừa nghe chưa? Đây là điều mà chúng ta gọi là chia sẻ kinh nghiệm sống.

Vào thời gian đầu mới thực tập, ai cũng cảm thấy ngượng ngùng, vì cha mẹ mà nói lên những khuyết điểm, những thiếu sót của mình trước mặt con cái, xem ra rất ngại ngần. Nhưng những ai đã can đảm vượt qua được cái tâm lý e dè, ngượng ngập ban đầu ấy đều nói rằng chính sự cởi mở, khiêm tốn của cha mẹ sẽ giúp gia đình thăng tiến hơn cả trăm lần những bài học luân lý, đạo đức.

- Lắng nghe Lời Chúa qua bản văn Kinh Thánh, mỗi người sẽ được thôi thúc để lắng nghe những mơ ước, mong đợi, những nhu cầu của mọi thành viên khác trong gia đình. Cuộc sống chung trong gia đình giữa vợ chồng, cha mẹ con cái, giữa anh chị em với nhau, tuy rất gần gũi nhưng không vì thế mà đã có thể đi vào nội tâm của nhau, hiểu rõ những mơ ước cũng như những uẩn khúc của nhau. Biết bao người con đã phải thốt lên: “Cha mẹ chẳng hiểu con gì hết!”. Cho nên Lời Chúa vừa nghe phải gợi lên cho mọi người trong gia đình những gì mình có thể làm cho nhau.

- Không ai có thể gặp gỡ Thiên Chúa khi không muốn gặp gỡ anh em. Mọi người trong gia đình không thể đến gặp gỡ Chúa qua Lời của Người mà lòng còn mang nặng oán ghét, buồn phiền. Không ai có thể đọc kinh hoặc nghe Chúa nói mà lòng còn chất chứa ưu phiền. Nếu đã có những xích mích, hiểu lầm giữa nhau, thì đây là giây phút để xin lỗi nhau và tha thứ cho nhau: “Chớ để mặt trời lặn mà cơn giận vẫn còn” (Ep 4, 26).

- Lắng nghe Lời Chúa trong gia đình không chỉ là rà xét lại cách hành xử của mình đối với Chúa, không chỉ là lắng nghe tâm sự, mơ ước của mọi người trong gia đình để đáp ứng, cũng không chỉ là hoà giải giữa các thành viên trong gia đình, mà còn là thời gian để rà xét lại mối tương quan của gia đình đối với người ngoài gia đình, đối với làng xóm.

Nhìn lại cuộc sống dưới ánh sáng của Lời Chúa, gia đình không thể không duyệt lại mối tương quan của mình đối với các gia đình trong làng xóm. Do đó, nếu gia đình mình có điều gì sứt mẻ với những người lối xóm, thì đây là lúc mọi người trong gia đình nên tìm ra một giải pháp cụ thể để làm hoà với mọi người.

Lắng nghe Chúa rồi lắng nghe những nhu cầu của mọi người trong gia đình mà thôi, chưa đủ, mà còn phải lắng nghe những tiếng lòng của những người bên cạnh nhà mình. Nếu trong xóm có gia đình gặp khó khăn, gặp tai nạn hay một điều bất ưng, thì đây là lúc mọi người trong gia đình nên tìm ra một phương án cụ thể để giúp đỡ, để an ủi, để khích lệ. Họ là hiện thân của Đức Kitô đang vác thập giá, và họ đang cần những Simon Cyrênê vác đỡ một tay. Lắng nghe Lời Chúa chỉ trở nên trọn vẹn khi mọi người trong gia đình biết hướng tới tha nhân.

- Lắng nghe Lời Chúa, do đó, là một quyết tâm. Nói đến quyết tâm là nói đến cải thiện, canh tân. Đây là yếu tố quan trọng nhất trong “Phần lắng nghe Lời Chúa” của gia đình. Nếu gia đình không trở nên lành mạnh hơn, thì đọc kinh cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa chỉ là chiếu lệ, máy móc, vô hồn, là thiếu thực tế. Trong khi đó, cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa đúng nghĩa phải dẫn đến hành động thực tế, là phải giúp con người sống với thực tế để canh tân đi đến hoàn thiện từng ngày.

Trên đây là một trong nhiều mô hình của buổi cầu nguyện ban tối trong gia đình, trong đó thể hiện sự nối kết hài hoà hai phần: nói với Chúa và nghe Chúa nói. Và đây cũng là một cách thức “Đưa Lời Chúa vào trong gia đình”.

Mô hình này mong muốn đáp ứng niềm thao thức của nhiều bậc phụ huynh tha thiết với sự nghiệp giáo dục đức tin cho con cái. Đã có một số gia đình thực hiện mô hình này và đã đem lại hiệu quả thiết thực, gia đình trở thành mái ấm thánh thiện và hạnh phúc.

V. Kết luận.

Đưa Lời Chúa vào giờ kinh chung sẽ giúp “gia đình trở nên cộng đoàn tham gia vào sứ vụ Phúc-âm-hóa, bằng lời cầu nguyện cũng như bằng hành động cụ thể. Chính đời sống yêu thương hiệp nhất trong gia đình Công Giáo, ngay giữa những khó khăn và thử thách của cuộc đời, tự nó đã là lời chứng âm thầm nhưng có sức thuyết phục của Tin Mừng. Ngoài ra, theo truyền thống tốt đẹp, gia đình Công Giáo còn là nơi vun trồng ơn gọi linh mục và tu sĩ”. (Thư chung, số 7).Gia đình thật quan trọng. Chính gia đình quyết định tương lai của trẻ thơ. Gia đình là vườn ươm. Hạt giống tuổi thơ lớn mạnh được là nhờ vườm ươm có đầy đủ nước, phân bón và sự ân cần chăm sóc.Gia đình là bầu khí quyển. Bầu khí có trong lành thì trẻ thơ mới phát triển được mọi mặt. Gia đình là con đường. Đường có ngay thẳng có định hướng thì tương lai trẻ mới tươi sáng không đi vào ngõ cụt cuộc đời.

Gia đình sống tinh thần đức tin, đức mến và đạo hạnh sẽ trở nên như Chủng viện sơ khởi. Hạt giống ơn thiên triệu gặp được điều kiện thuận lợi nơi mãnh đất tốt gia đình sẽ nảy mầm và lớn lên. Ơn gọi dễ nảy sinh trong một tâm hồn có một môi trường sống tốt.

Thánh Gia là một gia đính lý tưởng, đạo đức, yêu thương, hạnh phúc ngập tràn.

Nguyện xin Thánh Gia luôn nâng đỡ và gìn giữ gia đình chúng con.Amen

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

TÔI ĐI ĐÂU....ĐÂU TÔI ĐI


Thân tặng bài viết này đến các bạn trẻ, những người đang thao thức tìm một hướng đi cho đời mình có ý nghĩa và giá trị.

Bạn thân mến, nếu tôi mời bạn đến gia đình của tôi dự tiệc cuối tuần, chắc chắn bạn sẽ hỏi tôi: anh ở đâu, khu nào? Còn nếu bạn đang sống ở Mỹ thì sẽ hỏi số nhà, tên đường, thành phố và mã số vùng. Trước khi đi, bạn sẽ vào Mapquest, Yahoo map, hoặc Google map để tìm đường chỉ dẫn. Nếu bạn có máy navigator, bạn cũng làm tương tự: nhập dữ liệu vào máy, và nhờ máy tìm đường giúp mình để đến nơi mà mình muốn. Với tấm bản đồ trên tay bạn hoàn toàn tự tin để đi đến nơi mà bạn muốn đến.

Dù cầm tấm bản đồ trên tay, thực tế thỉnh thoảng bạn cũng phải liếc nhìn xem thử lộ trình mình đang đi đã tới đâu, chỗ nào. Nhất là tại những ngã tư đường, bạn lại càng phải chú ý vào tấm bản đồ chỉ đường một cách cẩn thận, nếu không bạn sẽ rẻ lạc hướng, mất thời gian quay lại, và có khi còn bị tai nạn. Có bản đồ mà không nhìn vào nó và không theo sự hướng dẫn của nó thì cũng coi như không.

Ngoài ra, bạn cũng cần tỉnh táo để đọc các tên đường, nhìn rõ những dấu chỉ đường và lưu lượng giao thông trên con đường bạn đang đi. Không tỉnh táo đủ, bạn có thể sẽ đi quá điểm đến của  mình lúc nào không biết.

Nói tóm lại, để đến nơi mà mình muốn, bạn cần phải có sự chuẩn bị và kiểm tra dọc theo lộ trình của bạn. Không có sự chuẩn bị, bạn sẽ không biết phương cách để đi tới đích. Không có sự kiểm tra, quan sát, có lẽ bạn cũng sẽ không bao giờ đến nơi bạn đã hoạch định. 

♦♦♦

Bạn thân mến, dù chỉ là một cuộc “đi ăn cho vui” mà bạn cũng sẵn sàng đầu tư vào việc ấy một cách chu đáo, phương chi một hành trình cho đời của bạn mà bạn lại không đầu tư vào hành trình ấy một cách cẩn trọng sao?

Bạn đi đâu trong cuộc đời này? Đâu là điểm đến của đời bạn? Trên tay bạn có tấm bản đồ nào không? Nếu có, nó là loại gì? Trên con đường dẫn tới chỗ “ăn cho vui” mà bạn còn biết đặt niềm tin vào bản đồ do con người làm ra, kinh nghiệm cho thấy – nó không luôn luôn chính xác; vậy phương chi trên con đường đi tìm ý nghĩa và hạnh phúc thật cho đời bạn, chẳng lẽ bạn lại đặt niềm tin vào những loại “bản đồ” do con ngươi chế tạo hay sao? Bản đồ dổm sẽ dẫn bạn đi lạc hướng mà bạn không hề hay biết. Khi khám phá ra, bạn đã quá trể vì trời đã tối, cửa đã đóng, khách đã ra về. Thực tế, có những nhiều người đi lạc đường và đã gặp bao nhiêu nguy khó, mất tích, vô định… chỉ vì bản đồ trên tay là bản đồ giả.

Bạn có dừng lại để “kiểm tra” đời bạn để biết bạn đang ở trên đoàn đường nào không? Nếu bạn biết “liếc” nhìn tấm bản đồ trên con đường “đi ăn cho vui” ở mỗi ngã tư, thì việc dừng lại để kiểm tra hành trình đời mình còn quan trọng hơn gấp ngàn lần bạn ạ. Chắc chắn một điều, hành trình đời bạn đã và sẽ còn đối diện nhiều ngã tư lắm. Cũng như bạn cần phải rẽ  hướng trái hay phải thật chính xác, và chỉ có một lần trên con đường giao thông xe cộ, thì mỗi ngã tư của đời bạn cũng sẽ phải đối diện với sự chọn lựa một mất một còn như vậy. Rẽ đúng hướng sẽ đi về đích; rẽ sai hướng, bạn sẽ  lạc mất hướng đi đời mình. Nếu bạn không dừng lại kiểm tra hành trình đời mình, thì ai sẽ làm việc đó cho bạn? Nhờ những lần bạn “liếc mắt” nhìn lại chính hành trình đời mình, hy vọng bạn sẽ vẫn còn thời gian quay lại đúng đường nếu mình đã lỡ đi lạc.

Bạn thân, bạn hãy xác định hướng đi cho mình đi! Bạn sẽ đi đâu? Bản đồ ấy là gì? Và đừng quên bạn cần dừng lại để “liếc mắt” đến cuộc hành trình của mình mỗi ngày.

Chúc bạn thành công tìm ra mục đích, lý tưởng đời bạn, phương tiện giúp bạn đạt được mục đích, lý tưởng ấy, và bạn thực sự chiếm đoạt được múc đích, lý tưởng của đời bạn.


Tác giả:  Fr. Huynhquảng

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

TÁI SINH TRONG TÌNH YÊU CHÚA


Hồng Hương
Bản thân suy sụp bởi căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS do chồng lây sang,  con cái lại bỏ rơi, gia đình chồng hắt hủi, bà Lan đã bước đến sát vực thẳm cái chết cả về thân xác và tinh thần …Thế rồi, đã có những bàn tay đưa ra giành lại sự sống cho bà. “Tôi đã được tái sinh trong tình yêu của Chúa và sự đùm bọc của bà con giáo dân xứ Thánh Mẫu”, trong nghẹn ngào, câu chuyện cuộc đời của bà dần được thổ lộ.
********************
Nỗi đau  vô vọng
Sinh năm 1958, bà Lê Thị Ngọc Lan (vẫn gọi là bà Mười) hiện sống ở phường Phú Trinh, Tp Phan Thiết đã trải qua cuộc đời không mấy bình an. Năm 18 tuổi, cô Mười lên xe hoa với bao hoài bão về một gia đình hạnh phúc. Nhưng nào ngờ, sau một thời gian chung sống, chồng của cô lại rơi vào nghiện rượu, không chăm lo cho gia đình và còn thường xuyên đánh đập vợ con. Cô đầu tắt mặt tối làm việc để nuôi chồng và 2 đứa con. Không chịu nổi cuộc sống gia đình như địa ngục trần gian, cô quyết định chia tay với người chồng và tự mình nuôi con. (Hai con trai cô hiện nay đã có gia đình và ở riêng). Một thời gian sau khi ly hôn, cô Mười gặp và gá nghĩa với người chồng sau. Hai vợ chồng sống tùm húm trong căn phòng nhỏ nhà chồng cho.
Năm 2006, người chồng bị bệnh rồi qua đời, bà Mười sống cảnh góa bụa. Cách đây 2 năm, bà ngã bệnh, cơ thể suy yếu rất nhanh, da đổi màu xám xịt. Bà nhớ rõ ngày nhận được kết quả mình bị nhiễm HIV. “Trời đất tối sầm và như đổ sụp xuống đầu tôi. Tôi không thể gượng dậy nổi cả mấy ngày. Nước mắt cũng không còn để khóc. Có ngờ đâu chồng tôi truyền bệnh cho tôi lâu nay mà nào có biết”, giọng bà run run kể. Nhưng nỗi đau thân xác không kinh khủng bằng nỗi đau tinh thần. Khi biết bà bị HIV, 2 đứa con trai bỏ mặc mẹ trong bệnh tật không một lần thăm viếng dù bà đã nhắn gọi nhiều lần. Gia đình chồng hắt hủi và mong cho bà chết để lấy lại căn phòng. Hàng xóm kẻ khinh người thương. Hai năm trời bà sống lây lất. Chút tiền dành dụm cũng chẳng còn, bà lâm vào cảnh đói khát phải chực chờ xin ăn cơm thừa của những nhà lân cận. Bà đếm từng ngày chờ chết trong  đau khổ, vô vọng …
Và niềm hạnh phúc khi biết Chúa
Một ngày trong năm 2010, bà Mười lúc ấy chỉ còn da bọc xương, ai thấy cũng sợ, mấy ngày không ăn, đói quá, bà phải cố chút sức tàn bò qua nhà hàng xóm xin chút cơm thừa. “Chúa dẫn dắt cho tôi gõ cửa nhà chị em cô My và cô Thy. Vừa trông thấy cảnh tôi kiệt sức, hai cô đã vực tôi dậy, đưa vào nhà thăm hỏi rồi cho thức ăn, cho gạo và 50 ngàn đồng rồi còn đưa về tận nhà”, bà Mười nén xúc động kể tiếp, “Tối hôm đó hai cô lại qua thăm, hiểu rõ tình cảnh của tôi, các cô động viên nhiều và hứa sẽ cầu nguyện và tìm người giúp tôi”. Những ngày sau đó, qua giới thiệu của hai cô, các anh chị trong Hội Legio, các chị trong Hội Bà Mẹ Công Giáo, Ban Caritas của giáo xứ Thánh Mẫu đã đến tận tình lo lắng cho tôi. “Tôi đã khóc thật nhiều và không tin đó là sự thật, trong khi những người thân đều tránh xa  thì lại có những người không cùng máu mủ yêu thương đùm bọc tôi như vậy”.
Đem điều này hỏi cô Thy, thì bà được giải thích rằng trong đạo Công giáo, Chúa dạy tất cả mọi người đều là anh chị em với nhau, đều là con một Cha, nên yêu thương chăm sóc cho bà là chuyện phải làm. Bà Mười tâm sự: “Tôi ngỡ ngàng và hạnh phúc nhận ra mình có một Người Cha tuyệt vời như vậy mà lâu nay mình không biết. Tôi xin các cô, các chị dạy mình cầu nguyện và xin được học đạo. Bởi nếu những người đang yêu thương tôi kia là con Chúa thì tôi cũng muốn được trở nên con Chúa”. Bà thổ lộ: “Từ đó, khi đau đớn thân xác, tôi cầu nguyện với Chúa. Khi buồn bã trong lòng, tôi thầm thĩ xin Chúa ủi an. Tôi không còn trách cứ chồng vì đã truyền bệnh HIV cho tôi và bình tâm đón nhận thái độ xa lánh của người khác. Tôi chấp nhận hoàn cảnh hiện tại của mình và cố gắng sống khỏe hơn”.
Cuối năm 2010, bà Mười được lãnh Bí tích Thánh Tẩy gia nhập đạo. Diễn tả sao hết niềm vui trong tâm hồn bà, từ nay bà thật sự trở thành một thành viên trong gia đình Giáo Hội. Bà còn khuyên được cả người chị kế là bà Chín theo đạo. Nhưng thử thách đến với bà khi gia đình chồng gây khó khăn, bắt bà phải gỡ bỏ bàn thờ nếu muốn tiếp tục ở trong căn phòng vợ chồng bà đã ở. Nhưng bà Mười kiên quyết không chịu. Bà nói Chúa đã cứu bà thoát chết và bà hạnh phúc thế nào khi được làm con Chúa thì làm sao bắt bà bỏ bàn thờ Chúa được. Họ lại tìm cách khác để đuổi bà ra khỏi nhà, đến nỗi bà phải xin phường can thiệp.
Được sự khuyến khích của cha sở và mọi người, bà gia nhập Hội Bà Mẹ Giáo xứ Thánh Mẫu, siêng năng đi đọc kinh, tham dự thánh lễ để tạ ơn Chúa vì bao ơn lành Người đã ban cho bà. Bà Oanh, mẹ đỡ đầu bà Mười, luôn theo sát động viên và hướng dẫn bà sống thế nào cho hợp vệ sinh để giữ sức khỏe và tinh thần lạc quan. Mỗi khi đi đến nhà thờ, nhìn bà Mười dần khỏe lại, ai cũng mừng cho bà. “Tất cả đều nhờ ơn Chúa” bà nói.
Khi đã khỏe hơn, bà Mười tính chuyện muốn tự mình tìm kế sinh nhai chứ không phải lệ thuộc vào mọi người mãi. Bà nói: “Khi đau yếu sắp chết, tôi được mọi người lo lắng nhiều rồi. Bây giờ đã khá hơn, tôi muốn ra buôn bán chút ít trái cây ở lề đường kiếm dăm mười ngàn, thêm với tiền Giáo xứ Thánh Mẫu hàng tháng cho 10 kg gạo và 100 ngàn đồng để ăn và uống thuốc ”. Bà chợt thở dài não nùng: “Ngặt nỗi, tôi lại không có đồng nào làm vốn, mà tôi bệnh tật như vầy làm thuê thì ai mướn !”.
Hơn nửa cuộc đời cơ cực, giờ đây tuy thân xác vẫn mang căn bệnh chết người, nhưng tinh thần bà Mười lại rất thanh thản. Niềm vui được biết Chúa giúp bà giờ đây đón nhận tất cả khó khăn, đau khổ một cách bình an.
Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau" (Ga 13,35),  di chúc của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly năm xưa vẫn thật sống động nơi những việc bác ái mà những giáo dân xứ Thánh Mẫu, GP Phan Thiết đang âm thầm thực hiện trong Mùa Chay Thánh 2011 này.
Tác giả:  Hồng Hương

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

TIN GIÁO HỘI VIỆT NAM

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
Đại Hội Lần Thứ XII
B i ê n  B ả n
1. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã họp Đại hội lần thứ XII từ chiều thứ Hai ngày 07/10/2013 đến trưa thứ Sáu ngày 11/10/2013, tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh.
2. Về tham dự Đại hội có sự hiện diện đông đủ các vị chủ chăn của 26 giáo phận: Đức Hồng Y, các Đức Tổng giám mục, các giám mục và linh mục giám quản giáo phận Vĩnh Long.
3. Hội Đồng Giám Mục vui mừng chào đón Đức Tổng giám mục Leopoldo Girelli, đại diện Đức Thánh Cha tại Việt Nam; đồng thời chúc mừng Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc, giám mục giáo phận Mỹ Tho, vừa được Đức Thánh Cha bổ nhiệm làm Tổng giám mục Phó Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh; chúc mừng Đức tân giám mục chính tòa giáo phận Bùi Chu; vui mừng và chào đón các thành viên mới của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, đó là Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Viên, tân giám mục phụ tá giáo phận Vinh, Đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long, tân giám mục phụ tá giáo phận Hưng Hóa.
4. Hội Đồng Giám Mục lắng nghe những sinh hoạt phong phú trong Năm Đức Tin được diễn ra ở nhiều lãnh vực.
5. Đại hội tiếp tục trao đổi về dự án kiến thiết Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ La Vang.
6. Hội Đồng Giám Mục dành nhiều thời gian soạn thảo Thư Chung với những định hướng mục vụ cụ thể cho những năm sắp tới.
7. Đại hội đã bầu ra Ban Thường vụ và Chủ tịch của các Ủy Ban trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhiệm kỳ 2013-2016.
Ban Thường vụ gồm có:
Chủ tịch: Đức Tổng giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc
Phó Chủ tịch: Đức Tổng giám mục Phanxicô Xaviê Lê Văn Hồng
Tổng thư ký: Đức cha Cosma Hoàng Văn Đạt
Phó Tổng thư ký: Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm
—————
Các Ủy Ban trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam gồm có:
1/ Ủy Ban Giáo lý đức tin
Chủ tịch: Đức cha Giuse Nguyễn Năng
2/ Ủy Ban Kinh Thánh
Chủ tịch: Đức cha Giuse Võ Đức Minh
3/ Ủy Ban Phụng tự

Chủ tịch: Đức cha Phêrô Trần Đình Tứ
4/ Ủy Ban Nghệ thuật thánh

Chủ tịch: Đức cha Matthêu Nguyễn Văn Khôi
5/ Ủy Ban Thánh nhạc
dc-ban
Chủ tịch: Đức cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản
6/ Ủy Ban Loan báo Tin mừng
Chủ tịch: Đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long
7/ Ủy Ban Giáo sĩ-Chủng sinh
Chủ tịch: Đức cha Antôn Vũ Huy Chương
8/ Ủy Ban Tu sĩ
Chủ tịch: Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Đệ
9/ Ủy Ban Giáo dân
gmtieu
Chủ tịch: Đức cha Giuse Trần Xuân Tiếu
10/ Ủy Ban Truyền thông xã hội
Chủ tịch: Đức cha Giuse Nguyễn Tấn Tước
11/ Ủy Ban Giáo dục công giáo
Chủ tịch: Đức cha Giuse Đinh Đức Đạo
12/ Ủy Ban Mục vụ giới trẻ
Chủ tịch: Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên
13/ Ủy Ban Văn hóa

Chủ tịch: Đức cha Giuse Vũ Duy Thống
14/ Ủy Ban Công lý-Hòa bình
Chủ tịch: Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp
15/ Ủy Ban Mục vụ Gia đình
Chủ tịch: Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri
16/ Ủy Ban Bác ái xã hội- Caritas
Chủ tịch: Đức cha Tôma Aquinô Vũ Đình Hiệu
17/ Ủy Ban Mục vụ di dân
duc__cha_giuse_nguyen_chi_linh
Chủ tịch: Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh.
8. Đại hội cũng trao đổi về một số vấn đề khác như tình trạng các dòng tu chưa rõ nguồn gốc, vai trò linh mục chánh văn phòng của văn phòng Tổng thư ký Hội Đồng Giám Mục, việc xướng tên thánh Giuse trong các Kinh Nguyện Thánh Thể.
9. Đại hội bế mạc trong niềm vui cùng với Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh mừng kỷ niệm 150 năm thành lập Đại Chủng Viện Thánh Giuse Sài Gòn.
Trung Tâm Mục Vụ TGP.TP. HCM ngày 11/10/2013
Tổng thư ký Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
(Đã ký)
+ Cosma Hoàng Văn Đạt
Giám mục giáo phận Bắc Ninh
Nguồn: website Hội đồng Giám Mục
* Tựa đề do dongten.net đặt

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

TRUNG TÂM MAI HOÀ

MAI HOÀ - ĐIỂM HẸN CỦA TÌNH CHÚA, TÌNH NGƯỜI

Chúa Giêsu, khi thiết lập Giáo hội, mục đích của Ngài đó là đem ơn cứu độ đến cho con người qua sự hiện diện của Giáo hội trên trần gian này. Các vị thánh lập dòng cũng thế, đều có tôn chỉ theo đường hướng của Thầy Chí Thánh. Có vị thì lo về giáo dục, có vị lo về y tế, có vị lo về xã hội … Tất cả những đường lối đó cuối cùng quy về một mối là mang Tin mừng cứu độ của Thiên Chúa đến trong trần gian này.
Trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, chạy dài suốt chiều dài của lịch sử cứu độ, Giáo hội vẫn tồn tại và phát triển qua bàn tay nối dài của các vị Thánh và cách riêng với các Thánh lập dòng. Giáo hội, phải nói trước hết là phục vụ cho người nghèo, sống cho người nghèo và sống vì người nghèo nên không ít các thánh lập Dòng đều đi theo mục đích lo cho người nghèo. Người nghèo đó có thể là nghèo về vật chất, nghèo về tinh thần, nghèo về tri thức … Trong dòng chảy của Giáo hội, Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nhìn thấy người nghèo là người cần được quan tâm nên Ngài đã thiết lập Tu hội Truyền Giáo thánh Vinh Sơn và Tu hội Nữ tử Bác Ái Vinh Sơn.
Người nghèo lúc nào cũng có trong xã hội và trong giáo hội, chỉ khác một điểm là tuỳ thời cũng như tuỳ hoàn cảnh cụ thể của địa phương. Những năm trước đây, khi nhân loại chưa rơi vào thảm hoạ của sida thì Giáo hội chưa phải đi vào lãnh vực này. Nhưng rồi, gần đây, khi đại dịch AIDS diễn biến ngày một kinh khủng thì nhiều Hội dòng đã quan tâm đến những con người là nạn nhân của tệ nạn xã hội này.
Là một mảng của người nghèo, là đối tượng của người nghèo, AIDS là mảng khá mới mà Tu hội Nữ Tử bác ái Vinh Sơn đã gần như là tiên phong bước vào. Phải nói thẳng là một bước đột phá, một bước liều mình trong vòng tay của Thiên Chúa qua sự cầu bầu của Thánh Vinh Sơn. Từ ý định của Thánh Tổ là đến với những người bị bỏ rơi nên Tu Hội đã quyết định thành lập Trung Tâm Mai Hoà – Trung Tâm lo cho bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối.
Mai Hoà được đặt trên mảnh đất mà người ta vẫn gọi là “Củ Chi - đất thép thành đồng” quả là một chuyện lạ ! Thế nhưng sự hiện diện lạ lùng đấy như là tiếng nói của một “ngôn sứ” nhỏ bé giữa vùng “đất thép thành đồng ấy”. “Ngôn sứ Mai Hoà” như gióng lên tiếng nói của tình thương Thiên Chúa nơi những con người bị đẩy ra bên lề xã hội, “Ngôn sứ Mai Hoà” như gióng lên tiếng nói tình thương giữa những con người may mắn dành cho những con người bất hạnh, tình thương giữa những con người lành lặn dành cho những con người tan thương, tình thương giữa những con người có một mái ấm và những con người cuối đời lâm vào cảnh vô gia cư !
Với phương châm : “làm chứ không nói”, Mai Hoà, ngày mỗi ngày đã “nói” lên được tình thương, lòng trìu mến của mình đến với các bệnh nhân đã từng một lần đặt chân đến Mai Hoà. Không chỉ có bệnh nhân, nhưng đa phần những ai đến với Trung Tâm đều cảm nhận được tấm lòng ấm áp của những nữ tu phục vụ tại đây.
Chăm sóc, lo lắng cho bệnh nhân thường đã là chuyện khó, đàng này lo cho những người do biến chứng của AIDS không phải là chuyện đơn giản. Thế nhưng, nhờ tình thương, nhờ lòng mến mà các nữ tu cũng như các nhân viên của Trung Tâm đã “nói” lên được tấm lòng của mình qua sự tận tuỵ chăm lo cho bệnh nhân.
Chẳng hiểu sao, có lẽ là trong thánh ý của Thiên Chúa, sự hiện diện của Mai Hoà nơi đất thép đã làm cho lòng người nơi đất thép này được mềm ra nhờ tấm lòng của các sơ, của nhân viên. Đến với Mai Hoà, nhiều người sẽ ngạc nhiên rằng các sơ ở đây có vẻ “thờ ơ” với khách tham quan, khách thăm viếng bởi lẽ công việc cũng như sự quan tâm đến các bệnh nhân đã cuốn hút các sơ đến độ không còn giờ dành cho sự “giới thiệu, báo cáo thành tích” nữa. Các sơ đã “nói” bằng chính công việc thực tế của mình nơi từng bệnh nhân, nơi từng con người bị đẩy ra bên lề của xã hội mà nay đang cận kề với cái chết.
Có thể nói, về mặt xã hội, nhắc đến đất thép thành đồng Củ Chi là nơi ghi danh những chiến tích chiến tranh lịch sử. Về Giáo hội, người ta khó thể nào quên được Mai Hoà, nơi hội tụ tình yêu, nơi hội tụ lòng mến. Mai Hoà cũng là điểm hẹn của tình thương, của lòng mến vì lẽ Mai Hoà chính là nơi mà nhiều đoàn, nhiều tập thể, nhiều cá nhân cứ hẹn lại lên về với Mai Hoà để biểu lộ lòng mến, biểu lộ tình thương và thậm chí đến với Mai Hoà họ sẽ kín múc được tình thương, từ lòng mến nơi Trung Tâm nhỏ bé này.
Sự hiện diện khiêm hạ của Mai Hoà rất hợp với Tin mừng, rất hợp với lời của Chúa là không phô trương, không khoe khoang, không đánh bóng. Sự hiện diện khiêm hạ của Mai Hoà đủ nói lên tình Chúa, lòng người nơi mảnh đất cằn khô cỏ cháy Sài Thành này.
Ai nào đó một lần đến Mai Hoà, sẽ nhận lấy một lòng tin, một lòng cậy, một lòng mến từ bệnh nhân đến những vị có trách nhiệm, những người chăm sóc cho bệnh nhân, những nhân viên, những bảo vệ thân tín của Trung Tâm … Mai Hoà, có thể nói là điểm hẹn của tình Chúa, tình người.


Tác giả:  Lm. Anmai, C.Ss.R.

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

CHUYỆN NHỮNG NGƯỜI...ĐIÊN

CHUYỆN NHỮNG NGƯỜI… ĐIÊN!

Lại… Một Chuyến Ði 


Nhiều người gọi chúng tôi: "Cái lũ điên! Tết nhất ở nhà với gia đình, bạn bè, chứ ai lại đi rong như thế!"  Và cũng có người gọi tôi "Ông cha điên, đó đâu phải việc của mấy cha!"  Khi nghe câu đó tôi chỉ biết cười trừ!  Giải thích sao bây giờ cho họ hiểu.  Nhưng đôi khi bị "tấn công" dữ dội quá tôi đâm ra cắu bẳn:  "thế các cha không làm việc đó thì để cho giáo dân làm nhé!  Con có làm không?  Hễ con làm thì cha thôi không làm nữa!"  Biết là mình không nên nói thế nhưng đôi lúc "điên" quá nên phải nói. Thế mới được gọi là điên! 

Một nhóm người.."điên" - trong đó có tôi!

Mà có lẽ chúng tôi điên thật!  Ai bảo cứ Tết không ăn Tết ở nhà lại cứ lang thang ngoài đường?!  Mà có phải lang thang đi chơi Tết đâu!  Cứ toàn lang thang đến những nơi "không ai muốn đến", hết nơi này lại sang nơi khác.  Nơi bần cùng của xã hội, nơi nghèo khổ của trần gian, nơi chôn xác kẻ chết (nghĩa trang) nơi đống rác, dưới chân cầu...  Tôi chịu chức Linh Mục được gần 5 năm và nhờ coi giáo xứ người Mỹ nên tha hồ đi vacation vào dịp Tết Việt Nam. Và thế là đã 4 cái Tết tôi... "điên"! 

Này nhé, tôi không "điên" một mình đâu - Lại có nhiều người "điên" như tôi!  Điển hình là Tết năm 2007 tôi lang thang ngoài đường với một số bạn bè mà tôi đã kể cho bạn nghe trong loạt bài "một chuyến đi" rồi đó!  Và Tết năm ngoái (2008), đúng nửa đêm giao thừa tôi và gần chục người bạn rời Sài Gòn lên đường đi Kontum ăn Tết với với người Thượng!  Để cảm nhận được cái nghèo của họ!  Nói là ăn Tết với họ cho... sang, chứ thật ra là chúng tôi lên đó "giúp họ" có chút gì để ăn Tết. Đặc biệt là trong số đó còn có một số phóng viên nhà báo, và một "chú" công an là những người bạn của tôi, đã cùng tôi nhiều năm giúp trẻ bụi đời trên dường phố.  Và họ đã cùng tôi "bị" làm khó dễ nhiều lần!  Họ cũng thương các em như tôi và có khi còn... hơn tôi nữa.  Bạn ráng chờ đi tôi sẽ kể một câu chuyện để "chứng minh" cho bạn nhé!   

Còn Tết năm nay (2009) cũng không ngoại lệ!  Chỉ có khác là năm nay tôi đưa cả bố mẹ về Việt Nam ăn Tết với đại gia đình.  Tuy vậy tôi cũng chỉ hứa với bố mẹ là tôi sẽ ăn Tết chung với gia đình từ ngày 28 Tết đến trưa mùng 1!  Còn những ngày trước và sau Tết, xin cho tôi được làm người... "điên"!  Cũng may, bố mẹ tôi đồng ý. Và còn tỏ ra vẻ thông cảm. Cám ơn bố mẹ nhiều!  Dù rằng tôi là con một, và bố mẹ tôi muốn tôi ở nhà cùng đi chúc Tết họ hàng... Thế là được phép của bố mẹ, tôi thoả chí tang bồng làm người ... "điên"! 

Nhóm "người điên" của chúng tôi, gồm tôi và những người "chưa một lần quen biết" - vì tôi thông báo lên website mời ai muốn đi thì đi -  ra quân vào nửa đêm ngày 13 rạng sáng ngày 14 tháng 1!  Tuy tôi chỉ  mới "hạ cánh" xuống phi trường Tân Sơn Nhất vào lúc 10:30PM tối ngày 13, thế mà gần 3 tiếng đồng hồ sau, tôi và các bạn trẻ đã... lao mình vào màn đêm của Sài Gòn. 

Lý do mà chúng tôi "vội vã" đi đêm 13 là vì một lý do rất đặc biệt - Đó là ngày sinh nhật lần thứ 33 của tôi.  Tôi muốn dùng những đồng tiền giáo dân và bạn bè tặng sinh nhật để làm một điều gì đó có ý nghĩa và thế là... tôi rủ những bạn trẻ khác cùng đi đêm! 

Chắc bạn nghe tôi kể riết cũng nhàm - lối văn lại cứ "sao y chính bản" nên hôm nay tôi mời bạn đọc bài viết của Mimosa Thanh Nhàn, một người điên của đêm hôm đó nhé! 

Thế là "điểm hẹn "lang thang" đêm sinh nhật của Cha Thông" đã kết thúc trong niềm vui và để lại sự ấm áp trong trái tim mỗi người. Thật đúng khi nói tình thương làm ấm lên cái giá lạnh của đêm tối, và điều đó đã được trải nghiệm thực tế trong chuyến đi này. 
Sau khi tập trung từ lúc 10h và đến đông đủ thì nhóm thực hiện một bữa ăn khuya ở Hủ tiếu Quỳnh, để lấy sinh lực cho một ngày mới.  

Ăn chút đã, lỡ tí nữa cha Thông không cho ăn thì sao?

Ăn xong là nhóm đến Nhà Thờ Đức Bà đợi Cha Thông.  Sau một thời gian ngó nhìn khắp nơi thì Cha xuất hiện với vẻ mặt rạng ngời bắt tay các bạn chúng mình.  Thế là họp lại để Cha giới thiệu và làm quen với mọi người cùng đi, rồi phân chăn mền ra từng túi và chia tiền lì xì vào từng phong bì nữa...  Chúng tôi cầm tay nhau cầu nguyện, sau đó cha Thông ban phép lành và... xong hết rồi, lên đường nào... 
Các "cua rơ" tình thương trong bóng đêm!

13 chiếc Honda - với 26 người... điên đến từ khắp các nẻo đường Việt Nam, Áo, Úc, Canada và Pháp lao đi vun vút trong bóng đêm!  Không, chúng tôi không đi... đua xe, cũng không đi... ăn cướp!  Chúng tôi đi chia sẻ niềm vui!  Tạ Ơn Chúa, cám ơn Mẹ đã cho chúng con bình an!!!  

Bỏ từng cái chăn ấm vào từng bọc riêng!
Và các phong bì đỏ!

 Cùng nhau đi trên các tuyến đường qua quận 5, quận 10 ,quận 1,... cứ từng cặp chay theo nhau, không khí về đêm quá lạnh, nhìn ai ai cũng lạnh lắm nhưng nụ cười thì luôn hiện hữu trên gương mặt. Nhìn dễ thương gì đâu luôn đó.  Cứ thế, khi thấy ở một nơi nào đó, từ lề đường, một góc khuất có một hình dáng co ro đang nằm ngủ, thương lắm, cái giá lạnh bao trùm nhưng biết đi về đâu khi không có chỗ ngả lưng sau một ngày kiếm sống...  Và nơi ấy, nơi góc khuất, nơi lề đường... trở thành nơi ngả lưng cho họ, những con người không được may mắn như chúng ta. 

 Xe ngừng lại, một vài bạn đi với Cha (mà chúng tôi gọi là chú) Thông đến với họ... Bên cạnh họ, chú Thông qùy xuống: "Bác ơi, Anh ơi, Chị ơi!" tiếng kêu nhẹ để đánh thức giấc ngủ của họ, ai nấy thoáng chút bỡ ngỡ khi nghe: "hôm nay là sinh nhật của một người và anh ấy có chút quà biếu Bác, biếu Anh, hay biếu Chị cái chăn đắp cho ấm, trời lạnh quá mà... cùng một chút lì xì nho nhỏ gởi lại..." rồi như chưa hiểu lắm nhưng trên những khuôn mặt ấy thoáng lên vẻ tươi tỉnh, niềm vui cùng nụ cười ấm áp khi nhận được sự chia sẻ trong tình người với nhau. 

Chia Sẻ Yêu Thương!

 Mimosa chợt nghĩ, giờ này mỗi ngày mình luôn được nằm trong nệm êm chăn ấm, đâu có biết rằng mình hạnh phúc biết bao nhiêu... Còn ở đây, chỉ một khoảng cách nhỏ thôi nhưng sao khác nhau nhiều quá, nhìn các Cụ lớn tuổi nằm co ro, có Cụ đắp bằng cái áo mưa, có cụ nằm co ro với cái áo khoác che người, hay một cái chăn rất mỏng... lạnh lắm mà... nhưng biết sao được vì gia tài chỉ có vậy thôi.  Có lẽ cuộc sống như vậy đối với nhiều mảnh đời ấy là hạnh phúc rồi... nhưng với mỗi người đi trong ngày hôm nay thì những hoàn cảnh ấy thương quá... và đã để lại trong chúng tôi thật nhiều suy tư... 

 Sẽ nhớ mãi ánh mắt ngạc nhiên nhưng vui lắm, nhớ mãi lời cảm ơn, nhớ mãi cái giá lạnh trở nên ấm hơn khi có cái chăn để đắp, nhớ mãi nụ cười vui khi nhận lì xì nho nhỏ để mai có bữa cơm ngon hơn ... chỉ một chút chia sẻ thôi, chỉ một chút quan tâm hỏi thăm thôi... vậy mà ý nghĩa và ấm áp biết bao... nhớ mãi nhé! 

 Sau khi qua các chặng đường đem yêu thương chia sẻ cùng mọi người ... đến 3h 20 thì ... hết chăn và cũng hết phong bì lì xì! Chú Thông đãi mọi người ăn rạng sáng!  Hì hì ... ngon ngon... cùng nhau ăn uống và hỏi thăm nhau và làm quen.  Lúc đó chúng tôi mới có cơ hội hát bài "Happy Birthday" chúc mừng sinh nhật chú! Cho dù đã hơi muộn, vì đã bước sang ngày 14! 

 Hơn 4 giờ sáng, ăn xong rồi nhưng mà không về nhà được vì nhà trọ chưa mở cửa.  Thế là không thể bỏ các con... mồ côi! Chú Thông cũng không về khách sạn mà cùng chúng tôi kéo nhau ra công viên đối diện Khách Sạn New World chơi và đợi trời sáng!  Thật đúng là... điên! 

 Nghe chú Thông tâm sự về những trải nghiệm đã qua trong cuộc sống của Chú ở nước ngoài cũng như ở Việt Nam, càng nghe nhiều mới biết thêm được biết bao nhiêu chuyện khủng khiếp xảy ra cho những đứa bé đáng thương, những đứa trẻ bụi đời, những cô bé đang lớn khi không có Gia đình, không có sự quan tâm của Bố Mẹ... Hy vọng có dịp chú Thông sẽ cùng chia sẻ nhiều hơn nữa... Nhưng nghiệm ra rằng, trong cuộc sống này tình người thật cần thiết, chỉ có tình yêu thương mới làm cho con người sống tốt hơn, tình thương và sự quan tâm sẽ vực dậy được biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh ... xin hãy cùng nhau hy sinh một chút, một chút thôi nhé! 

 Trời càng về sáng càng lạnh hơn!  Chúng tôi bắt đầu co ro!  Thế là chú Thông nảy ra sáng kiến - Tập thể dục bằng vũ điệu cha cha cha 18 bước! Lớp "nhảy" này do chính chú Thông làm "vũ sư" - nào... cha cha cha 18 bước nhé... một tiết mục học nhảy thật vui dù không có nhạc... chỉ là bước chân nhún nhảy theo tiếng hô của Cha... Ấy thế mà ấm ơi là ấm! Có dịp chúng tôi sẽ trình diễn cha cha cha 18 bước cho bà con coi nhá ... đẹp lắm đó! 

 Ánh bình minh ửng hồng, chúng tôi chia tay nhau, và lại trở về với công việc, với vòng xoáy của cuộc đời và cố đi tìm cho mình ý nghĩa của "hạnh phúc"nhưng có biết đâu rằng, hạnh phúc nằm trong những điều giản dị nhất! 
 
Chút Suy Tư: 

Bạn thân mến, Mimosa Thanh Nhàn đã tường thuật cho bạn chuyện của những người "điên" trên đường phố!  Nhưng tôi lại muốn kết thúc câu chuyện này bằng một chút suy tư của những người "điên" ở nhà! 

Có rất nhiều người cũng muốn xin được làm người "điên" trên đường phố với chúng tôi, nhưng vì lý do này hay lý do khác đã không thể.  Nhưng tuy ở nhà họ cũng... "điên" không kém. Có hai điển hình mà tôi xin được nêu ra đây! 

Có vài người ở tận Canada và Pháp, sau khi đọc được thông báo trên website của tôi về chuyến đi này đã không ngần ngại đi mua international money order gởi với lời chúc  "mừng Sinh Nhật cha" cho tôi!  Cho dù họ chưa biết tôi là ai!  Đúng là... điên! Vì chỉ có... điên mới dám gởi tiền cho người không quen biết như thế!  Còn nữa, có một người bạn ở Mỹ, luôn theo dõi hành trình chuyến đi và hỏi “sao không thấy cha đi đêm nữa” Tôi bảo “cha hết tiền rồi!” thế là cô ta tức tốc ra gởi tiền về cho tôi.  Thật đúng là điên!

Điển hình thứ hai là một cụ già. 3 ngày sau đêm hôm đó lễ tân khách sạn trao cho tôi một phong bì khá dày nói là của một người gởi. Mở ra tôi đọc được mấy hàng chữ nguyệch ngoạc như sau: "Con đã gần 80 tuổi, nghe cháu nói là cha mừng sinh nhật và sẽ ăn Tết với trẻ bụi đời. Con nhờ cháu ghé đưa cha số tiền con để dành ăn Tết năm nay - Chúc cha luôn bình an trong Chúa!"  Và tổng cộng tôi đếm 152 ngàn..  Mệnh giá lớn nhất là 5 ngàn - số còn lại là các tờ 2 ngàn, 1 ngàn.  Có nghĩa là cụ đã chắt chiu cả năm nay để ăn Tết. Thế mà.... Tôi bật khóc.  Nước mắt tuôn dài và không thể làm chủ được. Bà chính là người mà Chúa Giêsu đã nói về rằng: "Thầy bảo thật anh em: bà (goá) nghèo này đã cho (bỏ vào thùng) nhiều hơn ai hết.  Quả vậy, mọi người điều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà cho (đem bỏ vào đó;) còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà chia sẻ (bỏ vào đó) tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống". (Matthew12:43-44) 

Và giờ đây khi ngồi viết ra những dòng chữ này tôi lại nhận được một email của một linh mục lớn tuổi như sau: Là một linh mục già trên 70 tuổi, tôi rất vui mừng và tạ ơn Chúa vì đã cho chúng tôi những người thừa kế trẻ đầy nhiệt huyết và sáng tạo trong thực thi Đức Ái. Tuy nhiên, "inter nos" - tôi xin cha luôn phát triển đời sống nội tâm để có Chúa luôn sống động trong cha, hướng dẫn cha trên mọi nẻo đường và nhất là gìn giữ cha cho khỏi những tự mãn khi thành công cũng như những nản lòng trước khi thất bại.  Đồng thời cũng luôn phải cảnh giác với những "người đẹp" đang ngưỡng mộ cha và đi theo cha.  Vì linh mục cũng là con người với những hậu quả của Tội Nguyên Tổ.  Dù sao thì cũng phải đặt tất cả niềm tin yêu phó thác vào Chúa và luôn luôn "hãy làm tất cả vì Đức Ái" (1 Cor 16:14) Lm Theophile, fsf.

Vâng con cảm ơn cha đã nhắc nhở con!  Con cảm ơn nhiều người đã cùng đồng hành với con, cách này hay cách khác, nhất là trong lời kinh nguyện!  Xin cha và mọi người tiếp tục cầu nguyện cho con, để con không tự cao, và tự mãn mà biết nhận ra rằng mình chẳng là gì cả; mà chỉ là một khí cụ mà Chúa dùng để mang bình an và niềm vui đến với anh em! Xin cho con mãi mãi là người "điên" với Chúa và trong Chúa!  

À quên nữa, nếu có ai cũng muốn làm người... "điên" như chúng tôi, xin bớt chút thời gian của mình.  Tìm đến với các người kém may mắn hơn ta, những người bị xã hội bỏ rơi! Bạn sẽ tìm thấy "điên" cũng có cái hạnh phúc và bình an riêng của nó!  

Lm Martinô Nguyễn Bá Thông 
Saint Anne Catholic Church, February 19th, 2009 
 
PS: Cũng nên nhắc lại chuyến đi Việt Nam và Campuchia của tôi là để liên lạc mở các trung tâm nuôi dạy các em bị bán làm nô lệ tình dục.  Do vậy các chuyến… “bay đêm” chỉ là việc riêng và làm “thêm”  của tôi.  Tôi không lấy tiền của tổ chức Một Thân Hình www.onebodyvillage.org để dùng vào các chuyến đi đêm này!  Tôi có hai mục đích cho các chuyến “bay đêm”:  1.  Giúp những người vô gia cư chút “hơi ấm” của mùa xuân!; 2.  Nối dài tình thương và tấm lòng của các bạn trẻ tại VN, những người “lực bất tòng tâm” về kinh tế, dù có muốn cũng không thể làm gì được có một “sân chơi” chia sẻ tình thương lành mạnh và cảm nhận được hạnh phúc của sự cho đi!
 
Tác giả:  Lm. Nguyễn Bá Thông
Nguồn : 
http://www.conggiaovietnam.net/index.php?m=home&v=detail&ia=6025

• Nếu "Nhóm Nhỏ ĐL" có một "cây viết" thì hay biết mấy ?