Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

MÙA GIÁNG SINH ĐẾN RỒI ! GIÊSU LÀ AI ???


Trong một buổi cầu nguyện, một người đàn bà Mỹ với giọng Ðức còn nặng đã chia sẻ câu chuyện như sau:
Bà là một thiếu nữ Do Thái bị giam trong một trại tập trung Ðức Quốc Xã trong thời đệ nhị thế chiến. Câu chuyện của bà không khác bao nhiêu so với những nỗi đau khủng khiếp của những tù nhân trong các trại tập trung này. Sau nhiều tháng bị lạm dụng và đói khát, người thiếu nữ Do Thái chợt nhận thấy được rằng, bao lâu còn chút sức khỏe cô phải tìm cách trốn thoát khỏi trại bằng mọi giá.
Vừa tốt nghiệp trung học, cô thấy nhiều phụ nữ chỉ hơn cô vài tuổi nhưng trông chẳng khác nào những cụ già. Ðêm đào thoát, cô đã qua được những chặng đầu rất thành công. Chặng gay go cuối cùng là phải leo qua hàng rào kẽm gai, nhưng khi cô chỉ còn cách hàng rào kẽm gai vài bước thì người lính trực đã phát giác ra cô. Anh chĩa súng vào người cô để cô dừng lại. Máu me đã chảy lai láng từ đầu gối cô, cô khóc sướt mướt khi biết rằng cô không còn chút hy vọng nào để trốn thoát. Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô, cô nghe người lính Ðức Quốc Xã gọi tên cô:
Eli, có phải cô không?
Không thể tưởng tượng được, cô nhìn thẳng vào mặt người lính, nhận ra anh là Rodge, người bạn học rất thân của cô.
Họ đã chia sẻ cho nhau biết bao nhiêu ước mơ và khát vọng. Nhưng giờ đây vì chiến tranh, hai người đang ở hai chiến tuyến đối nghịch nhau. Cô nài nỉ người lính Ðức Quốc Xã:
Rodge ơi, anh giết tôi đi, tôi không còn một lý do nào để sống nữa, tôi đã mất tất cả hy vọng rồi.
Nhưng anh nói với cô:
Eli ơi, đừng nói thế, bao lâu mình biết mình đang sống cho ai thì đó là lý do để sống còn. Tôi sẽ giúp cô trốn thoát, tôi sẽ canh chừng cho đến khi cô leo qua hàng rào kẽm gai, nhưng cô có chịu hứa với tôi một điều không.
Người thiếu nữ nghi ngờ, nhưng nhìn thẳng vào mắt người thanh niên, cô hiểu rằng anh rất thành thực.
Anh nói với cô:
Xin cô hứa với tôi là khi cô được tự do, cô sẽ liên tục tự mình hỏi mình một câu hỏi cho đến khi nào có ai đó trả lời cho cô nghe. Câu hỏi đó là:
Tại sao Chúa Giêsu Kitô làm cho cuộc đời đáng sống?
Cô hứa với tôi nghe Eli, Ngài là lý do duy nhất để chúng ta sống. Cô hãy hứa với tôi điều đó cho đến khi cô tìm được câu trả lời nghe!
Cô gái hầu như la lớn: vâng, tôi xin hứa.
Nhưng khi vừa leo qua hàng rào kẽm gai, cô cảm thấy có lỗi, cô tự nghĩ lẽ ra mình không nên hứa bất cứ điều gì để thoát ra khỏi địa ngục này. Khi cô vừa nhảy qua được bên bờ tự do, cô nghe được nhiều tiếng súng nổ, vừa chạy vừa nhìn lại, cô cứ tưởng rằng người thanh niên đã để ý nên bắn theo cô. Kỳ thực trước những kinh hoàng của cô, cô thấy những người lính Ðức khác chạy đến chỗ của Rodge và khi biết rằng anh ta đã để cho cô đào thoát, họ đã nả súng vào người anh. Cô hiểu rằng, Rodge đã chết cho cô để cô được biết Chúa Giêsu. Từ đó cô không ngừng tự hỏi:
Giêsu là ai mà có thể khiến cho người khác sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để cô được biết Ngài?
♦♦♦
Trong thư gởi cho giáo đoàn Roma (Rm 5,6-8), thánh Phaolô đã khẳng định như sau: "Khi chúng ta không có sức làm được gì, vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn. Ðức Kitô đã chết cho chúng ta".
Hầu như không có ai chết cho người công chính, họa may có ai dám chết vì chúng ta ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.
Chúa Giêsu đã chết cho chúng ta, đó là trọng tâm của niềm tin Kitô của chúng ta. Ðạo của chúng ta thiết yếu là một người, người đó đã sinh ra, đã sống và đã chết vì mỗi người chúng ta.
Sống đạo như thế thiết yếu là đi vào tương quan với Chúa Giêsu, là sống cho Ngài, là tìm thấy nơi Ngài lý lẽ để sống và ngay cả sẵn sàng hiến mạng sống mình vì Ngài.
Lịch sử của Giáo Hội đã viết lên trước tiên bởi những người đã sống và đã chết cho Chúa Giêsu để mọi người nhận biết Ngài.
Trong mầu nhiệm Giáng Sinh, có lẽ chúng ta cũng được mời gọi để đào sâu câu hỏi mà người thanh niên trong câu chuyện trên đây đã đặt ra cho người thiếu nữ Do Thái:
Tại sao cuộc sống này đáng sống?
Từ máng cỏ có lẽ chúng ta sẽ nghe được câu trả lời của Chúa Giêsu:
Mỗi người chúng ta được Chúa yêu thương.
Ngài yêu thương chúng ta đến độ đã sinh ra và đã chết cho chúng ta.
 ♦♦♦
Lạy Chúa Giêsu, trong niềm cảm mến tri ân, chúng con xin dâng lên Chúa tất cả con người của chúng con, xin cho chúng con biết đền đáp ơn Chúa bằng cách sống như thế nào để mọi người cũng nhận biết Chúa là Ðấng cứu độ duy nhất và là lẽ sống duy nhất trong cuộc đời.
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

TÌNH YÊU KHÔNG BIẾT SỢ HÃI


Khi đến thăm một trại cùi, ông Raoul Follereau tiến đến bên cạnh một cô gái phong cùi và chìa tay ra bắt. Cử chỉ này khiến thiếu nữ bỡ ngỡ, và cô không dám đưa tay ra đáp lễ. Thấy ông Raoul ngỡ ngàng, vị giám đốc trại phong bèn giải thích:
- Thưa ông, qui luật của trại chúng tôi không cho phép bệnh nhân bắt tay khách, vì nhiều người sợ lây bệnh.
- Cám ơn ông giám đốc. Nhưng qui luật trại chỉ cấm bệnh nhân bắt tay khách, chứ đâu cấm khách hôn bệnh nhân?.
Vừa nói xong, ông Raoul liền tiến đến ôm hôn người cùi. Mọi người sững sờ trước cử chỉ đầy yêu thương và thân thiện ấy. Phút chốc, cả đám người cùi nhào đến ôm lấy ông. Và một giọng nói nghẹn ngào thốt lên:
- Hôm nay chúng tôi cảm thấy mình thực sự là con người.
♦♦♦
Thánh Gioan viết: "Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi" (1Ga 4,18). Vâng, chính tình yêu hoàn hảo dành cho những người phong cùi bất hạnh đã khiến ông Raoul Follereau không một chút sợ hãi vi trùng Hansen ghê rợn, không mảy may kinh khiếp máu mủ hôi tanh của bệnh nhân phong cùi. Chính tình yêu hoàn hảo là tình yêu đã dẫn Ðức Giêsu đến chân thập giá. Chính tình yêu hoàn hảo đã thúc đẩy các tông đồ can đảm chịu bách hại và bình thản bước tới cái chết.
Chỉ trong một đoạn ngắn của Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu đã nhắc lại ba lần câu: "Anh em đừng sợ" (Mt 10,26.28.31). Con người có muôn vàn nỗi sợ: sợ bệnh tật, sợ già nua, sợ chết chóc, sợ tai họa, sợ chiến tranh, sợ nghèo đói, sợ bóng tối, sợ khổ đau, sợ ngu dốt v.v... Danh sách các nỗi sợ của chúng ta còn rất dài, nhưng xem xét kỹ đa số đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, nó không có thật, nó chưa xảy ra, và rất nhiều khi chẳng bao giờ xảy ra. Nếu đem phơi trần các nỗi sợ hãi, có khi chúng ta phải phá lên cười ...
Không ít người để cho nỗi sợ hãi biến các buổi bình minh tươi sáng, an bình thành những chiều hoàng hôn ảm đạm, buồn thảm! "Tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi". Một khi đã yêu Chúa rồi, chúng ta sẽ can đảm rao giảng Lời Chúa, chúng ta chẳng còn sợ "những kẻ chỉ giết được thân xác mà không giết được linh hồn" (Mt 10: 28). Một khi đã yêu anh em rồi, chúng ta chẳng còn sợ ai đố kỵ, ghen ghét, hận thù; chẳng còn ghê tởm, kinh hãi những kẻ thấp kém, đốn mạt, hung hăng. Chính tình yêu là khí giới xua đuổi mọi sợ hãi đang dằn vặt con người, cho dù là cái chết. Vì chính tình yêu của Thiên Chúa sẽ dẫn đưa chúng ta từ đêm dài tăm tối của tử thần đến bình minh sáng lạn của đời sống mới.
Nếu Thiên Chúa là Ðấng Nhân Ái đã lấy tình yêu rộng lớn của Người mà ôm ấp nhân loại vào lòng thì chúng ta hãy mạnh dạn mà đặt trọn niềm tin nơi Người. Thật vậy, hôm nay Ðức Giêsu khẳng định: "Ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, anh em còn qúy giá hơn muôn vàn chim sẻ" (Mt10: 30-31). Nếu Thiên Chúa là Ðấng Ðộc Nhất vĩnh cửu, đã dùng sự khôn ngoan mà hướng dẫn, dùng sức mạnh mà bảo vệ, dùng tình yêu mà giữ gìn con người, thì chúng ta còn chờ đợi gì nữa mà không tin cậy phó thac nơi Người.
Nếu "Thiên Chúa là Tình yêu" (1Ga 4,16), Người đã nâng đỡ chúng ta trên mọi nẻo đường, và luôn sẵn sàng ban cho chúng ta muôn vàn ân huệ trong mỗi thăng trầm của cuộc sống, thì chúng ta còn lý do gì để bi quan và sợ hãi. Chính đức tin thắng vượt sợ hãi,
Ðức tin là con đê vững chắc để chống lại những đợt sóng dữ dội là các nỗi sợ hãi. Ðức tin đem lại sự an bình nội tâm để đối phó với các căng thẳng và gánh nặng của cuộc đời. Ðức tin biến cuồng phong thành gió mát, thất vọng thành hy vọng.
♦♦♦
Lạy Chúa, Chúa đã quan tâm đến từng con chim trên trời, Chúa đã đếm từng sợi tóc trên đầu chúng con. Chúng con có một giá trị độc nhất vô nhị trong ngôi nhà vũ trụ này, chúng con có một chỗ đứng quan trọng trong trái tim yêu thương của Chúa. Xin cho chúng con đừng bao giờ tách mình ra khỏi tình yêu quan phòng của Ngài. Xin cho chúng con đừng tìm kiếm cho mình sự an toàn nơi bất cứ hầm trú ẩn nào. Vì duy một mình Chúa là nơi trú ẩn an toàn của cuộc đời chúng con. Amen.
Tác giả:  Ngọc Nga (sưu tầm)

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

NGHÈO CHO ĐẾN CHẾT


Sinh ra trong cõi tạm này, chẳng ai mong cho mình nghèo cả. Vì hoàn cảnh nào đó phải sống cái kiếp nghèo. Có những người nghèo cho đến chết và bi đát nhất là đến chết rồi cái nghèo cũng như ôm chầm lấy họ, không muốn rời xa họ và đeo họ cho tới ngày họ đi vào dĩ vãng.
Người thân báo tin cho tôi biết tin có một cụ già neo đơn đang hấp hối trong bệnh viện. Nghe tin ấy, tôi chạy ngay vào viện, một cha vừa lo phần hồn cho cụ xong.
Đứng trước cửa phòng săn sóc đặc biệt có một nhóm người đang xôn xao về chuyện sau khi cụ qua đời.
Hoàn cảnh của cụ không có thể dùng từ "khá đặc biệt" như nhiều người thường nói mà là quá đặc biệt hay nói cách khác nữa là không có ai rơi vào hoàn cảnh như cụ cả.
Chuyện là cụ già vô gia cư cũng chẳng có ai thân thuộc. Đứng trước tình cảnh đó, một cha thấy chạnh thương đã nhờ một thầy của mình chăm sóc. Sau khi té ngã, cụ già được chuyện viện cấp cứu. Bác sĩ sau khi đã cố gắng chữa trị đã tuyên bố cụ không qua khỏi trong vài giờ đồng hồ nữa thôi.
Chuyện cụ già đi là chuyện dĩ nhiên của phận người nhưng khi hỏi thăm thủ tục của bệnh viện lại là một vấn đề nan giải. Giờ đem cụ về nơi thầy chăm sóc cũng không được vì khá xa, để cụ nằm lại trong nhà xác thì không có chỗ tẩm liệm. Đứng trước hoàn cảnh khó khăn như thế này có những sự trợ giúp sẵn có. Có nhà hòm kia sẵn sàng cho hòm nhưng ngặt một nỗi họ không có nơi để liệm xác cụ. Có xứ kia sẵn sàng để cụ tá túc nhưng phải hoàn tất việc tẩm liệm chứ nhà quàng không nhận xác về để liệm. Nhân viên nhà xác bệnh viện này hiến kế là chuyển cụ qua bệnh viện kia để tẩm liệm bởi lẽ bệnh viện kia nhận liệm xác ... Với hiến kế này thì lỡ rằng vừa chuyện viện cho cụ mà cụ trút hơi thì cũng lại rơi vào thế bí về chuyện tìm ra nơi tẩm liệm.
Nếu không suy xét thì sẽ nghĩ này nghĩ nọ nhưng thực chất của vấn đề không đơn giản bởi lẽ sau khi cụ qua đời thì nhiều chuyện phiền phức xảy đến vì cụ không có người thân cũng chẳng có hộ khẩu ....
Đang băn khoăn tìm hướng giải quyết khó khăn thì tôi gọi điện đến nhà hòm thân quen. Không ngờ giọng nói từ máy bên kia nhận hết mọi sự để lo cho cụ ! Để xác minh lại thông tin vì đang đi xe ngoài đường khá ồn ào thì vẫn giọng nói từ máy bên kia sẵn sàng nhận xác cụ đem về nhà của mình để chờ tẩm liệm. Thế là mọi lo lắng đã có đường giải quyết.
Về nhà, trình báo cho cha đã cưu mang cụ già biết hướng giải quyết. Phone cho trại hòm nhận lo hậu sự cho cụ để gửi gấm cụ. Người lo hậu sự vui vẻ nhận lời từ cha để rồi mọi người đều an tâm.
Sau khi đã tìm được lối thoát, bệnh viện lo thủ tục xuất viện cho cụ. Trước khi đồng hồ điểm 12 tiếng trước khi qua ngày mới.
Tưởng chừng khó khăn đã qua đi nhưng làm thủ tục chứng tử cho cụ cũng lại gặp trở ngại bởi lẽ cụ không có một mảnh giấy tùy thân. Nếu không có tờ giấy chứng tử sẽ không tiến hành việc hỏa táng cho cụ được. Tìm mãi mới ra tờ giấy đăng ký tạm trú của cụ. Những người có lòng thơm thảo lại chạy tới chạy lui để có được tờ giấy chứng tử trong tay. Lại thở phào nhẹ nhõm để vượt qua những chướng ngại không thể lường trước được.
Đúng là người nghèo đi đâu cũng phải khổ cả. Đến chết cũng còn khổ bởi vì nghèo. Đến chết cũng còn khổ bởi cái thân phận cô thế cô thân.
Trưa hôm nay, như đã hẹn, mọi người lại quy tụ xung quanh thi hài cụ để cử hành nghi thức nhập quan và Thánh Lễ an táng cho cụ.


Nghi thức nhập quan và Thánh Lễ an táng cũng như nghi thức tiễn biệt cho cụ Giuse diễn ra trong bầu khí hết sức ấm cúng. Xung quanh cụ không một người thân nào cả, chỉ là những người có tấm lòng thơm thảo đứng trước một mảnh đời bất hạnh.
Tạm biệt cụ Giuse, một người nghèo thật sự trước mặt Thiên Chúa và người đời.
 "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó vì Nước Trời là của họ". Tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa, cụ Giuse chắc chắn được hưởng Nước Trời bởi lẽ cụ Giuse không chỉ có tinh thần mà sống cả cuộc đời nghèo khó cho đến hơi thở cuối cùng.


24 tháng 2 năm 2013

Tác giả:  Lm. Anmai, C.Ss.R

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

CHUC MỪNG BỔN MẠNG PHANXICO XAVIE

Kính gởi :   -  Quý Anh Chị Em Hiệp Sinh – Hiệp Ca
-    Anh Phanxicô Xaviê Maria – NGUYỄN KIM TRANG, Thiếu Sinh và PĐ. Pe1trus Ký,  ĐT : 62.574.385 - 0907.223.261, Email : trang.nguyenkim@gmail.com, trangnguyenkim@Ymail.com,

+  03.12, Mừng Kính  THÁNH PHANXICÔ XAVIÊ – Linh Mục

Chúc mừng Bổn Mạng, xin Quý Anh Chị Em hiệp thông trong lời cầu nguyện và chúc mừng :

Anh Phanxicô Xaviê Maria – NGUYỄN KIM TRANG
Chúc  Anh Phanxicô Xaviê Maria – NGUYỄN KIM TRANG
“Thánh đức, Sức  khoẻ và Hạnh phúc”
Chào thân ái,
Ngày 26.11.2013
                  Anphongsô Vũ Ngọc Chuẩn

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

TÂM TÌNH CHA CON


Xã hội Hoa Kỳ nổi tiếng là tiện lợi và mau chóng cho giới tiêu thụ. Hầu như ở các ngã tư đường lớn đều có các tiệm tạp hóa bán xăng và một ít thực phẩm, rất tiện lợi cho khách hàng. Và chỉ ở nước Mỹ không thôi, đã có khoảng 160,000 tiệm ăn loại “fast-food” (ăn liền như McDonald, Wendy, Burger King), và số người đến ăn hàng ngày là 50 triệu! (http://www.statisticbrain.com/fast-food-statistics/).

Trong các tiệm ăn này đều có dịch vụ “drive-in” để tiện lợi cho những người khách nào không muốn xuống xe vào nhà hàng để mua thức ăn. Ở Louisiana thành phố New Roads, trong năm 1980, còn có một loại nhà quàn “drive-in”. Trong đó, người chết được đặt nằm bên trong một khung cửa kính lớn. Khách thăm viếng không cần phải xuống xe, chỉ cần lái xe đi ngang qua khung cửa đó để chào tạm biệt người quá cố!

Sống trong một xã hội tiện lợi và mau chóng, chắc chắn chúng ta bị ảnh hưởng, nhất là cách mua sắm – mua cái gì thì chúng ta muốn có ngay lập tức nên sẵn sàng chi thêm tiền cho dịch vụ “next day shipping”!
Sự tiện lợi và mau chóng được mọi người ưa thích là vì chúng ta được thỏa mãn ý muốn của mình ngay lập tức. Và từ từ chúng ta thiếu kiên nhẫn khi phải chờ đợi – dù bất cứ điều gì. Có lẽ đó cũng là một trong những lý do mà vợ chồng ngày nay dễ xung đột hơn, hôn nhân dễ đổ vỡ hơn vì người ta không thể kiên nhẫn chờ đợi một sự thay đổi tốt đẹp hơn.

Sự tiện lợi và mau chóng cũng ảnh hưởng đến đời sống đức tin của chúng ta. Nhiều người đến với Chúa chỉ khi nào họ có nhu cầu. Họ coi Thiên Chúa như một “tiệm tạp hóa” bán đủ thứ – cần thì ghé vào. Và vì quen với với não trạng “tiền trao, cháo múc” khi mua bán, họ cũng muốn Thiên Chúa đáp trả lời cầu xin của họ một cách tương tự. Khi không được kết quả theo ý muốn của mình, họ nghĩ Thiên Chúa không có hiệu quả và họ tìm đến một “tiệm tạp hóa” khác chứ không muốn chờ đợi.

♦♦♦

Phúc Âm cho chúng ta một cái nhìn đúng đắn về Thiên Chúa. Sau khi thấy Đức Giêsu cầu nguyện, một môn đệ thắc mắc về cách cầu nguyện và Người đã dậy họ kinh Lậy Cha. Qua kinh này, Chúa Giêsu dậy chúng ta hãy coi Thiên Chúa như một người cha.

Đây là điểm cách mạng trong tôn giáo. Bởi vì cho đến lúc bấy giờ, không tôn giáo nào dám coi Thiên Chúa như một người cha. Và chữ “Abba – Ba, Bố, Daddy” mà Chúa Giêsu dùng để nói về Chúa Cha là một chữ rất bình dân, rất thân mật, khác xa với hình ảnh oai vệ, xa cách và uy nghi của “Thượng Đế”.

Nhờ Chúa Giêsu, chúng ta được gọi Thiên Chúa là cha, đó là một ân huệ, nhưng cũng có sự nguy hiểm là chúng ta sẽ nhìn Thiên Chúa, Cha chung của chúng ta, qua hình ảnh của người cha trần thế. Có người cha thì nghiêm khắc, có người cha thì nhu nhược. Có người cha chu toàn bổn phận, có người cha sống vô trách nhiệm. Một người cha quá nghiêm khắc thì con cái sợ hãi, không muốn đến gần. Một người cha nhu nhược thì con cái sẽ hỗn xược, không còn kính trọng. Chúng ta sẽ thử tìm hiểu một hình ảnh đúng đắn về Thiên Chúa, và từ đó triển nở mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa theo tình cha con.

Trước hết, qua câu chuyện người hàng xóm đến vay mượn thực phẩm của một người kia vào ban đêm, Đức Giêsu dậy chúng ta phải kiên trì khi cầu xin với Cha trên trời. Tại sao chúng ta cần phải kiên trì khi cầu xin? Sự kiên trì cầu xin có trái ngược với hình ảnh của một Thiên Chúa vô cùng quảng đại, “ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ thấy và ai gõ cửa thì sẽ được mở cho”, hay không?

Trước hết, chúng ta cần phải xác định rằng sự kiên trì cầu xin không có nghĩa là cứ lải nhãi mãi rồi Chúa cũng sẽ nhận lời, bởi vì Chúa Giêsu có nói, “Khi cầu nguyện, anh chị em đừng lải nhải như dân ngoại, họ nghĩ rằng cứ nói nhiều là được nhận lời”! (Mt 6:7)

Vậy sự kiên trì ở đây có nghĩa gì? Sự kiên trì cầu nguyện có nghĩa chúng ta nhận biết rằng Thiên Chúa là một người cha rất yêu thương chúng ta nhưng Thiên Chúa không nhu nhược. Một người cha nhu nhược thì sẽ cho con cái bất cứ gì chúng xin mà không biết hậu quả sẽ như thế nào – xin cái gì cho cái đó, bất kể điều chúng xin có tốt cho chúng hay không. Một người cha nuông chiều con cái thì chúng sẽ không trưởng thành, không biết trách nhiệm của mình, và không giúp chúng trở nên một người có giá trị.

Trong ý nghĩa đó, sự kiên trì là thời gian để chúng ta suy nghĩ lại điều chúng ta xin. Nhiều khi chúng ta tưởng rằng điều cầu xin thì tốt lành, nhưng rất có thể sự tốt lành đó thì phù phiếm, chóng qua mà sau này nó sẽ tệ hại hơn. Nhiều khi trong hoàn cảnh túng thiếu một chút, chiếc xe cũ một chút, căn nhà nhỏ một chút mà vợ chồng thương yêu nhau hơn, gia đình đầm ấm hơn, thay vì sự giầu sang vật chất mà nghèo nàn tinh thần để rồi đưa đến sự đổ vỡ thê thảm sau này.

Khi phải chờ đợi điều chúng ta cầu xin, đó cũng là lúc cần thiết để suy nghĩ lại cuộc đời mình. Có phải điều chúng ta xin là vì hậu quả của một lối sống vô trách nhiệm đối với bản thân, hay đối với người thân yêu hay không? Nếu hút thuốc, uống rượu, hay ăn nhiều chất mỡ, chất mặn gây bệnh tật cho bản thân thì tại sao chúng ta không chấm dứt? Nếu thời giờ dành cho vợ/chồng, con cái thì quan trọng cho hạnh phúc gia đình, tại sao chúng ta không bớt đi thời gian làm việc, hay bớt đi sinh hoạt riêng tư của mình để có thêm thời giờ cho gia đình?

Và sau cùng, nếu tin rằng Thiên Chúa là Đấng toàn năng, biết được mọi sự khôn ngoan, và yêu thương chúng ta vô cùng thì sự kiên trì cầu nguyện là để chúng ta suy nghĩ xem điều chúng ta xin có phù hợp với ý định của Thiên Chúa hay không. Đây là điều quan trọng nhất trong cuộc đời của Đức Giêsu, Người luôn luôn tìm kiếm thánh ý của Chúa Cha và thi hành, do đó Đức Giêsu đã đưa lời cầu xin này vào kinh Lậy Cha, “Xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.”

Sống theo thánh ý Thiên Chúa thì quan trọng đến độ Đức Giêsu phải nói rằng, “Ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Ðấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em của tôi, và là [cha] mẹ của tôi" (Mt 12:50).

♦♦♦

Làm thế nào chúng ta biết được thánh ý của Thiên Chúa? Câu trả lời là hãy nhìn vào cuộc đời của Đức Giêsu. Qua lời dậy của Người, chúng ta có thể tóm lược rằng, ý muốn của Thiên Chúa là tất cả loài người chúng ta được xum họp với Thiên Chúa, Cha chung của chúng ta, qua một đời sống chu toàn bổn phận đối với Thiên Chúa và tha nhân. Và để có được một đời sống như thế, noi gương Đức Giêsu, chúng ta cần có sự tương giao mật thiết với Thiên Chúa qua sự cầu nguyện.

Trong ý nghĩa này, cầu nguyện không còn là xin xỏ, là nài nỉ, là có được những gì chúng ta muốn. Cầu nguyện là tâm tình giữa cha và con, là lời xin lỗi khi chúng ta không chu toàn bổn phận, là sự kết hợp mật thiết với Thiên Chúa để thông cảm với những ưu tư của một người Cha, lúc nào cũng mong muốn tất cả các con cái của mình thương yêu nhau, giúp đỡ lẫn nhau và tha thứ cho nhau.

Và như thế, “lương thực hàng ngày” của chúng ta không chỉ có cơm bánh mà còn là sức mạnh tinh thần vô cùng cần thiết để chúng ta trở nên chân tay của Chúa khi giúp đỡ người khác, trở nên miệng lưỡi của Chúa để hòa giải những bất đồng, để bênh vực sự thật, để an ủi những ai đau khổ, để nói lời tha thứ, và để tránh được những sa ngã khi bị cám dỗ. Sức mạnh tinh thần này là Thần Khí của Thiên Chúa và “ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ thấy và ai gõ cửa thì sẽ được mở cho”.

Thiên Chúa là người Cha đầy yêu thương nhưng không nhu nhược, đầy quyền năng nhưng không nghiêm khắc, và rất tôn trọng sự tự do của chúng ta. Chính sự tự do này khiến chúng ta nghĩ rằng Thiên Chúa không lưu tâm hay không can thiệp vào đời sống của chúng ta khi cầu xin. Nhưng những thử thách trong đời sống là để chúng ta vững mạnh, trưởng thành về đức tin, và nhất là để tiếp tay với Cha trên trời trong việc đem lại bình an và niềm vui cho mọi người chung quanh.


Pt Giuse Trần Văn Nhật

HÃY TẠ ƠN CHÚA .

ĐIỀU ƯỚC CUỐI CÙNG.

 Kho tàng văn chương Ấn giáo đã kể một câu chuyện rất thú vị về một người đàn ông, một vị gia trưởng. Câu chuyện không chỉ thú vị cho riêng giới gia trưởng hoặc người đàn ông, nhưng sẽ là một câu chuyện thật bổ ích cho tất cả mọi người, những ai muốn được hưởng một đời sống hạnh phúc đích thật.

Chuyện rằng :

Thần Vishnu rất cảm động nhưng cũng thật bực mình vì những lời cầu xin kiên nhẫn, dai dẳng của một người sùng đạo, nên một hôm thần đã hiện ra với người đó và nói :

 “Ta ban cho con 3 điều ước, cho dù bất cứ điều ước nào cũng biến thành sự thật. Nhưng sau đó, Ta sẽ không cho con bất cứ điều gì nữa cả ”.

Quá sung sướng và mãn nguyện, người sùng đạo liền xin điều thứ nhất : “Xin cho vợ con chết đi, để con có thể có được một người vợ khác, khá hơn”.

Ngay sau đó dù không bệnh hoạn hoặc đau ốm gì, người vợ chết.

Nhưng khi bà con bạn bè tụ họp để dự lễ tang và bắt đầu kể lại những đức tính hiếm có, những điều dễ thương và bao nhiêu chuyện tốt lành mà người quá cố đã làm cho họ, người sùng đạo mới nhận ra rằng, mình đã quá hồ đồ và hấp tấp. Do đó, ông ta xin cho vợ sống lại.

Bà vợ liền sống lại.

Như vậy, ông chỉ còn lại một lời ước cuối cùng mà thôi. Ông nhất quyết tự nhủ với lòng sẽ không thể nào lầm lẫn một lần nữa, vì sẽ không còn cơ hội nào sửa chữa nếu bị sai lầm. Ông đã đủ khôn ngoan để biết rằng, rất cần phải hỏi ý kiến nhiều người khác.

Nhiều bạn bè khuyên ông nên xin được trường sinh bất tử. Nhưng nhiều người khác lại bảo rằng, để sống lâu, dù có là trường sinh bất tử đi nữa thì cũng chẳng ý nghĩa gì, nếu không có sức khỏe tốt vì nay đau mai ốm. Và sức khỏe tốt để làm gì, nếu không có tiền bạc ? Và có tiền bạc để làm gì, nếu không có ai làm bạn chia sẻ tâm tình sớm hôm ?

Ý kiến nào cũng rất hay. Lời khuyên nào cũng đầy chí lý. Ông phân vân, quá đỗi phân vân rồi đâm ra lưỡng lự không biết phải nghe ai. Ông lại càng phân vân và lo lắng hơn nữa, khi biết rằng đây là cơ hội cuối cùng và không được phép lầm lẫn.

Nhiều năm tháng đã trôi qua, nhưng người sùng đạo kia vẫn không quyết định được phải xin điều nào là chính xác và đúng đắn. Sống lâu, hay sức khỏe, giầu sang hoặc tình yêu ?. Điều nào cũng hấp dẫn, điều nào cũng là những điều tối cần thiết trong đời sống. Cuối cùng, khi không thể kiên nhẫn thêm hơn, người đó đã xin với thần Vishnu như sau : “ Con van xin Ngài, hãy chỉ cho con biết, con phải xin điều gì đây ?”

Thần Vishnu bắt đầu cười, khi thấy người mộ đạo đó quá khổ sở bối rối, nên đã nói :

“Con hãy xin cho được luôn luôn mãn nguyện, dù cuộc đời có xảy ra như thế nào.”

                                                                            ♦♦♦

Lời khuyên của thần Vishnu làm mọi người dễ dàng liên tưởng đến lời dạy của Thánh Phao lô : “Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh, vì tất cả đều là hồng ân ”. Hai cách nói tuy có vẻ khác nhau, nhưng cùng hướng đến một mục đích, là giúp mang lại sự bình an trong tâm hồn cho những ai biết sống thực với các lời khuyên dạy ấy.

Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh, những lời này rất đỗi quen thuộc song cũng thật khó lòng thực hiện, vì, với bản tính tự nhiên của con người, ai cũng mong cầu những hoàn cảnh thuận lợi và dễ dàng như ý. Người ta ngàn lần dễ dàng để cảm ơn khi may mắn hoặc thành đạt thăng tiến, nhưng người ta cũng sẽ ngàn lần khó khăn nếu buộc phải nhận rằng, đó là những hồng ân mỗi khi gặp các tai ương hoặc xui xẻo hoạn nạn. Và một khi đã khó lòng nhận ra đó là những hồng ân thì làm sao dễ dàng tạ ơn cho được ?

• Làm sao để dễ dàng tạ ơn, khi tôi vừa bị người ta tông xe,
  đang phải nằm bệnh viện khốn khổ và chờ cưa chân ?

• Làm sao để dễ dàng tạ ơn, khi tôi vừa bị thua lỗ, cơ nghiệp bị mất trắng,
  vợ con tôi đang phải đối diện với cảnh đói khổ rách rưới trước mặt ?

• Làm sao để dễ dàng tạ ơn, khi tôi vừa bị sa thải thất nghiệp,
  người yêu tôi cũng vì thế nên đã bỏ đi ?

• Làm sao để dễ dàng tạ ơn, khi tôi bị người ta bôi nhọ làm nhục
  đang khi tôi vẫn hết lòng giúp đỡ và phục vụ mọi người ?

• Làm sao dễ dàng để tạ ơn, khi tôi đang bị hành hạ và tù tội khổ sai,
  khi tôi yêu mến công lý và sự thật và chỉ sống cho lý tưởng ấy ?

Đó chỉ là vài nét minh họa thô thiển của phận người, những phận người với các bản năng của tự nhiên, những phận người sống không niềm tin.

Nhưng ngay với cả những kẻ sống có niềm tin, cũng chẳng dễ dàng gì để lý giải về một Thiên chúa Tình yêu nhưng vẫn đầy rãy các khổ đau bất hạnh xảy ra trên cuộc đời, vì từ ngàn xưa đau khổ vẫn là những mầu nhiệm. Chính vì thế, Chúa Giêsu chưa bao giờ hứa hẹn một cuộc sống toàn là những hoa hồng hoặc nhung gấm cho những ai theo Ngài.

Nếu như thế, tin Chúa thì có ơn ích gì cho tôi, khi tin hay không tin, tôi vẫn bị khổ đau bất hạnh giống như bất cứ ai ?

Thưa, có phần giống và không giống. Quả thật, sinh, lão, bệnh, tử, với tám thứ khổ như oán tắng hội (ghét mà phải gặp) ái biệt ly (yêu mà phải xa) ….là những điều tự nhiên ai cũng phải gặp đều hoàn toàn giống nhau. Nhưng với người sống có niềm tin, đau khổ đều mang những ý nghĩa nào đó. Ý nghĩa ấy, có khi hiểu được song nhiều khi cũng vượt quá trí hiểu trí biết của mình, dù vậy, họ vẫn chấp nhận trong bình an vui vẻ. Đây là điều khác nhau cơ bản về thái độ và tâm trạng khi gặp những trái ý nghịch lòng giữa tin và không tin.

Giáo lý dạy rằng, với những ai tin Chúa thì không còn đau khổ, vì khi đau khổ xảy đến, họ sẽ yêu ngay sự đau khổ ấy. Đây quả là một cách nói đấy nghịch thường có thể gây nhiều khó hiểu, nhưng oái oăm và bất ngờ thay, đó lại chính là điều ai cũng phải làm quen và rèn luyện để sống một niềm tin đích thực và sống hạnh phúc. Vì vậy, với những ai có đời sống tâm linh sung mãn cùng với niềm tin đích thực thì, phép lạ lớn lao nhất chính là biết sống theo Ý chúa, thay vì bắt Chúa phải làm theo ý mình. Tất nhiên, không ai cấm ta cầu nguyện để xin thoát mọi khổ đau, nhưng xin sống theo Ý Chúa vẫn phải là trên tất cả. Lời cầu nguyện của Chúa trên Thập giá vẫn luôn là Kim chỉ Nam chắc chắn sẽ dẫn ta đến bến bình an :

 “Lạy Cha, xin cho con khỏi uống chén đắng này….Nhưng xin đừng theo Ý CON, một xin vâng theo Ý CHA mà thôi

Trải qua bao thế hệ, hàng hàng lớp người đã nhờ Kim chỉ Nam này để vượt qua bao nhiêu sóng gió, không chỉ thế, ngay cả khi chưa vượt qua được sóng gió, họ cũng luôn có sự bình an sâu thẳm trong lòng. Có được điều kỳ diệu ấy, chính nhờ họ đã luôn biết nương nhờ vào Kim chỉ nam Chúa Giêsu đã nêu gương, điều mà Đức cố Hồng Y Nguyễn văn Thuận đã nói rõ :

Chúa muốn mưa, con cũng muốn. Chúa muốn nắng, con cũng muốn.
Chúa muốn cực, con cũng muốn. Chúa muốn sướng, con cũng muốn.
Chúa muốn buồn, con cũng muốn. Chúa muốn vui, con cũng muốn.
Chúa và Con chỉ có MỘT Ý.
Đó chính là bí quyết hạnh phúc của con.

Bí quyết ấy vừa rất dễ nhưng cũng thật là khó để thực hiện.

Ai cũng biết những lời trên được trích ra từ bộ sách Đường Hy vọng, một bộ sách được hình thành trong 13 năm tù ngục tăm tối, một bộ sách được viết không phải trên bàn viết với giấy mực hoặc máy móc bình thường. Nhưng bộ sách được hình thành từ ruột bút chì, trên từng tờ lịch trong nhiều ngày gián đoạn liên miên. Một bộ sách kỳ diệu đã làm nên biết bao điều kỳ diệu sau đó.

Rất dễ cho những ai biết sống hoàn toàn phó thác, họ như trẻ thơ ít suy nghĩ  không tốn công phải cần đến nhiều lý luận, vì họ biết rõ, họ đang được bảo vệ và nâng đỡ từ Thiên Chúa, người cha nhân lành vốn luôn luôn yêu thương họ. Tuy nhiên, họ không bao giờ lẫn lộn giữa phó thác và buông xuôi, vì họ luôn biết làm hết sức mình, họ luôn tận nhân lực  để tìm biết ý Chúa và cũng chính là tri Thiên mệnh vậy.

 Nhưng cái bí quyết kia sẽ luôn là thật khó, cho những kẻ sống nửa vời với niềm tin hời hợt nơi chót lưỡi đầu môi. Họ tuyên xưng niềm tin dễ dãi như kiểu nhai lại bã mía của người khác nhả ra. Bã mía thì chẳng bao giờ còn vị ngọt của đường, nên chẳng thể sinh ra năng lượng để làm nên sự sống. 
                                                                      ♦♦♦

Lạy Chúa !

Chúng con đang sống trong hoàn cảnh tôn giáo không được ủng hộ, nói đúng hơn, chỉ được ủng hộ khi biết cúi đầu vân lệnh dưới sự điều khiển của sự tăm tối.

Xin cho con được an vui trong địa vị Chúa đã đặt như lời kinh con vẫn đọc hàng ngày, nhờ thế, con sẽ biết tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh để luôn luôn mãn nguyện dù cuộc sống có xảy ra thế nào đi nữa. Vì chính khi con biết an vui chấp nhận như thế, sức mạnh thần linh sẽ đổ tràn trên con, dù con luôn thấy mình yếu  đuối và bất lực.

Và cũng nhờ như thế, mỗi ngày giờ con sống sẽ là mỗi ngày giờ con được hạnh phúc, mà hạnh phúc đích thực thì không cô đơn ích kỷ để hưởng thụ riêng mình, nhưng sẽ luôn có sức lan tỏa đến nơi nào Chúa muốn con đến, với những ai Chúa muốn con gặp bằng niềm vui với những nụ cười.

Amen.


Xuân Thái