Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

DÒNG CHẢY NGẦM CỦA SỨC MẠNH


+++
Trước khi nó phát hiện ra dòng chảy này, nó chỉ làm được những việc nhỏ; chẳng hạn: kiếm đủ tiền mua chiếc xe hạng sang, loại trừ những người nó không ưa ra khỏi một vòng liên hệ, mánh mung lừa tiền lừa tình người khác…. Hồi đó nó chỉ có khả năng biểu hiện những cảm xúc yếu kém như: quát tháo cho hả cơn giận, chửi vào mặt bà hàng xóm, chê bai người này người khác, hành hung đứa bạn chung ngõ, háo thắng tỏ vẻ ta đây, đàm tiếu gây tổn thương danh dự tha nhân, …
Thời gian trôi qua, nó lớn lên, già đi. Cũng may là nó có một đôi mắt biết quan sát, một cái miệng biết im lặng, một cái đầu biết bình tĩnh suy xét, một trái tim biết vươn tới với người. Có lẽ những điều này không phải sở hữu của riêng nó. Ai sinh ra mà không là hình ảnh của Tình Yêu Quyền Năng đâu.
Đời nó thay đổi nhiều khi nó phát hiện ra một dòng chảy sức mạnh bên trong tâm hồn mình. Dòng chảy ấy đã hiện hữu ở đó từ lâu lắm rồi. Nhưng chỉ vì nó chưa đủ sâu đủ tỉnh để nhận biết rằng mình có một dòng chảy như thế. Dòng chảy ấy bình thường như mọi điều bình thường tốt lành khác mà Thượng Đế đã ưu ái gửi vào cuộc nhân sinh của mỗi người.
Ai nhận biết và tháp nhập vào dòng chảy ấy thì sẽ làm được những việc vĩ đại, vĩ đại không ồn ào. Sự vĩ đại này mới có thể tạo ra niềm an vui vượt lên trên mọi diễn tả của ngôn ngữ, một niềm an vui chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, một trái tim ngập trong hạnh phúc.
Dòng chảy ấy cho nó sức mạnh ghê gớm để làm những việc lớn, lớn như cúi xuống lượm một cọng rác nhỏ do ai đó vô tình hay hữu ý đã xả ra, bớt lại một câu nói lúc nóng giận, quyết tâm sống trung thực không gian dối dù môi trường xung quanh đầy dối gian, tôn trọng sự khác biệt của tha nhân, cho đi mà không cần báo đáp, thứ tha mà không cần lời xin lỗi, lạc quan cho dù đời tăm tối, coi thất bại là một cơ hội, tự tại nhẹ nhàng chứ không hoảng loạn bối rối,…
Dòng chảy này giúp nó chinh phục được đối thủ đáng gờm nhất là…chính nó. Satan cũng bị đuổi ra xa.
Dòng chảy này cho nó sự can đảm tự tin dám sống cho niềm xác tín tích cực trong lòng. Nhờ vậy, nó ngày càng trở nên gắn kết với sự tha thiết của tình yêu Chúa, một tình yêu giải thoát nó khỏi sợ hãi, ích kỉ, nghi ngờ, bi quan, thất vọng,… Nói cách khác, dòng chảy này làm cho nó có khả năng yêu Chúa đủ để sống theo thánh ý khôn ngoan của Người.
Dòng chảy này mở mắt nó nhìn thấy được cái sâu thẳm trong cái bình thường, ánh sáng trong đêm đen, Chúa trong nghịch cảnh.
Dòng chảy này có một tên gọi, là: chiêm niệm. Vâng, dòng chảy chiêm niệm – dòng chảy của sức mạnh!
Sống chìm vào trong dòng chảy chiêm niệm nói một cách đơn giản sẽ là: nhìn bằng đôi mắt của Chúa và yêu bằng trái tim của Người.
Chúa nhìn và yêu như thế nào, ai cũng biết.
Kết quả ra sao, mọi người đều đã rõ.
Làm sẽ hiểu.
+++
Môn đệ Phi-líp-phê nói: “Xin Thầy chỉ cho chúng con thấy Chúa Cha và như thế là đủ.”
Thầy Giêsu trả lời: “Ai nhìn thấy Thầy là nhìn thấy Cha.” (Gioan 14:9)
Giuse Việt, O.Carm

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

CHÚC MỪNG BỔN MẠNG GIOAN

Kính gởi :  

  -  Quý Anh Chị Em Hiệp Sinh – Hiệp Ca
-    Anh Gioan – NGUYỄN THANH SƠN, 69G Cư xá Bắc Hải, F15, Quận 10, TP. HCM

+  27.12, Mừng Kính  THÁNH GIOAN, TÔNG ĐỒ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG

Xin chúc mừng Bổn Mạng,  hiệp thông  trong lời cầu nguyện và chúc mừng :

Anh  Gioan Nguyeãn Thanh Sôn
Kính chúc  Anh Gioan Nguyeãn Thanh Sôn   :
“Thánh đức, Sức  khoẻ và Hạnh phúc”


Chào thân ái,
Ngày 23.12.2013
                  Anphongsô Vũ Ngọc Chuẩn


THÁNH GIOAN TÔNG ÐỒ, tác giả sách Tin Mừng
(St. John)
Ngày 27/12

Ga 20, 2-8

Một trong những vị tông đồ đã nói về tình yêu nhiều nhất là Gioan, thánh sử. Vị tông đồ trẻ,được Chúa Giêsu yêu thương đặc biệt vì đời sống trinh nguyên, thánh thiện đã để lại cuốn Phúc Âmthứ tư thuật lại tất cả đời sống của Chúa Giêsu. Thánh nhân đã được Giáo Hội mở đầu ca nhập lễ bằng những lời này:" Thánh Gioan ngả đầu vào ngực Chúa trong bữa tiệc ly. Hạnh phúc thay vị Tông Ðồ, đã được tỏ cho biết các mầu nhiệm trên trời, và đã phổ biến lời hằng sống trên khắp thế gian ( Hc 15, 5 ).

THÁNH GIOAN TÔNG ÐỒ

Thánh Gioan quê ở Bethsaiđa, xứ Galilêa. Thánh Gioan như nhiều Tông đồ khác, trước khi được Chúa mời gọi, đã làm nhiều nghề khác nhau trong xã hội Do Thái lúc đó. Có vị làm nghề lao động chân tay, làm vườn, có vị làm nghề thu thuế và hầu hết các Tông đồ trước kia làm nghề chài lưới. Thánh Gioan đã cùng cha của mình là Giêbêđê và anh là Giacôbê làm nghề chài lưới. Tin Mừng có đoạn đã thuật lại việc hai ông Giacôbê và Gioan có lẽ đã xúi mẹ mình tới xin xỏ với Chúa Giêsu: một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Chúa Giêsu trong nước của Chúa ( Mt 20, 21 ). Gioan là một trong số mười hai Tông đồ được Chúa Giêsu yêu thương nhất vì rằng Gioan và Phêrô đã được chứng kiến phép lạ Chúa làm cho con gái ông Zairô sống lại. Thánh Gioan, Giacôbê và Phêrô đã từng được hưởng giờ phút ngây ngất trên núi Tabôrê khi Chúa biến hình( Mt 16, 1-8; Mc 9,2-8; Lc 9, 28-36 ) và các Ngài cũng được thông chia, hiệp thông giây phút đau khổ nhất của Chúa Giêsu trong vườn cây dầu ( Mt 26, 36- 42 ). Thánh Gioan cũng được hạnh phúc tựa đầu vào ngực Chúa trong bữa tiệc ly và dưới chân Thập Giá, thánh Gioan đã được hạnh phúc lớn lao, Chúa Giêsu trối Ðức Mẹ cho Người và ngược lại:" Ðây là Mẹ của con "( Ga 20, 27 ).Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. Thánh Gioan còn được hân hạnh thông báo cho thánh Phêrô biết Chúa đã phục sinh trong buổi sáng Chúa Giêsu sống lại ( Ga 20, 1-10 ).

THÁNH GIOAN CON NGƯỜI QUÁ ÐẶC BIỆT

Suốt cuộc đời của thánh Gioan từ khi Chúa kêu gọi ông, cho tới khi Ông nhắm mắt lìa đời, lúc nào thánh Gioan cũng được ở gần bên Chúa và lúc nào Ông cũng được chứng kiến những việc Chúa làm. Vì được Chúa yêu như thánh Gioan tự giới thiệu:" người môn đệ mà Chúa Giêsu yêu mến"( Ga 13, 23; 19, 26; 20, 2.). Thánh Gioan đã làm chứng rằng Ngài sống bên Chúa, cùng ăn, cùng phục vụ với Chúa(Ga 21, 13 ). Thánh Gioan là một trong vài người đã thấy ngôi mộ trống và là một nhân chứng cho biến cố phục sinh. Ðời sống của thánh Gioan quả thật đặc biệt, thánh Augustinô đã nói:" Từ trong lồng ngực Chúa, Gioan đã tìm thấy nguồn suối ban cho chúng ta thứ nước không còn khát và sự hiểu biết". Origênê kết luận:" Chỉ có con người được dựa vào ngực Chúa và được Chúa trao cho Mẹ Maria mới có thể hiểu" mọi bí nhiệm của Thiên Chúa.
Lạy Chúa, Chúa đã dùng thánh Gioan Tông đồ để mạc khải mầu nhiệm Ngôi Lời cho chúng con. Xin Chúa thương mở lòng soi trí để chúng con thấu hiểu những chân lý cao siêu thánh nhân đã truyền lại( Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Gioan Tông đồ ).
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

CÕI LẶNG


Không ồn ào, không xáo động, không bất ổn nhưng không bất động. Cõi lặng trong tâm mỗi người đều có, tâm có lặng mới nhìn rõ sự vật, trí có lặng mới thấy rõ căn nguyên, hồn có lặng thân xác mới năng động, xác có lặng hồn mới sâu xa.
Sống trong cõi lặng là lối sống của người biết sống chiều sâu cuộc sống, biết hưởng tận nguồn thanh khiết của sự sống, biết cuộc đời hạnh phúc ở tận ngọn nguồn chúc phúc và hết ý nghĩa cuộc sống. Lặng tìm thấy trong ba giai đoạn, thấy, nhận và sống.

Giai đoạn Thấy:
Thấy lặng giữa ồn ào huyên náo, như đang đi giữa phố đông chen chúc người qua lại, lạc lối đi vào rừng cây tĩnh lặng. Như đang chỗ huyên náo bỗng nghe lòng trống lặng. Thấy lặng ngay cuộc sống bộn bề, giây phút của tĩnh lặng tuy ngắn ngủi nhưng khơi lên một ý thức dài lâu tiềm ẩn trong cõi lặng. Giai đoạn cần thiết cho hạt mầm đang hé mở giữa ồn ào của rừng cây ồn ào trước gió. Hạt mầm âm thầm hé lộ để triển nở rễ và nhú ngọn. Hành trình của giai đoạn thấy nơi con người cũng giống vậy. Chẳng biết tự lúc nào hạt giống âm thầm nảy lên, đôi khi vô tình giữa ồn ào huyên náo con người đạp chết mầm non mới nhú, nhưng sự kỳ diệu của cuộc sống vẫn âm thầm nảy nở, hết lần này đến lần khác, khiến con người không thể dập tắt cõi lặng cho đến khi đón nhận. Thời gian lần hồi đón nhận của con người tùy theo cách mỗi người thấy và tiếp nhận. Tình trạng này giống như dụ ngôn Chúa Giêsu dùng để chỉ: Người gieo giống ra đi gieo hạt, hạt rơi trên sỏi đá, hạt rơi trong bụi gai, hạt rơi bên vệ đường và hạt rơi vào đất tốt. Người gieo hạt vẫn gieo cho đến khi tất cả đều đón nhận từ đất tốt, cho dù đó là giai đoạn con người cuối cuộc đời trên giường bệnh, trong lúc nghỉ hưu, trong lúc già nua. Kinh nghiệm cho thấy, tuổi già là tuổi cõi lặng để thấy. Kinh nghiệm của thấy cho biết, con người nên dừng lại giữa ồn ào huyên náo để tiến vào chiều sâu cuộc sống.

Giai đoạn nhận:
Nhận cõi lặng là giai đoạn con người tách dần ra khỏi bon chen, ồn ào, tranh chấp của cuộc sống. Tuy  tách biệt khỏi ồn ào nhưng vẫn hoạt động hiệu quả vì bắt đầu biết tích lũy sức lực để đạt tới kết quả chiều sâu cuộc sống. Nhận cõi lặng như đêm về nghỉ ngơi của ngày hành động, để cảm nghiệm đầu tiên về sự chết đang ươm mầm sự sống, đêm về ươm mầm cho ngày mới. Chúa Giêsu dùng một dụ ngôn khác để nói đến giai đoạn này, như người đàn bà đem nắm men ủ vào trong ba đấu bột, như hạt cải bé nhỏ âm thầm mọc lên cho đến khi trở thành đại thụ. Bắt đầu nhận là bắt đầu có sự chuyển hóa dịch dần về phía hoàn thành. Cuộc sống con người cảm nhận thấy sự khơi mào của hạnh phúc khi bắt đầu tách ra khỏi ràng buộc trần thế. Kinh nghiệm dần dà lớn lên để thấy hạnh phúc không tùy thuộc vào cái có mà phụ thuộc vào nhận thức cái mình đang là. Men của Tin Mừng đi vào cuộc sống theo lối đó, như kinh nghiệm của Thánh Augustine cầu xin: “xin cho con biết Chúa để con biết con”. Hạnh phúc được thực hiện khi nhận biết được khởi đầu. Kinh nghiệm giai đoạn này không dừng lại được vì đã qua giai đoạn thấy, như Chúa dùng ẩn dụ: “không ai thắp đèn rồi để bên dưới cái thùng, mà đặt trên giá”. Con đường nhận làm tăng trưởng hạnh phúc cuộc sống, cõi lặng phát sinh hiệu quả để thấy nhiều anh chị em khác đang đau khổ giữa những thực hư, hiệu quả cũng bắt đầu sống tự bản chất hạnh phúc không thể giữ cho riêng mình mà chia sẻ, thông hiệp. Sự vật, của cải, địa vị, danh vọng, vẫn còn đó nhưng đã đổi hướng, không cho mình mà cho người khác, trở nên phương tiện để thực thi cho người khác đón nhận hạnh phúc.

Giai đoạn sống.
Con đường triết lý của chữ nhàn của Phương Đông đạt đến mục đích có thể diễn tả qua bài thơ Chongdan, của Tư Không Đồ:
“Ai đắm chìm trong im lặng
Kết vào bí mật của vạn vật
Say đắm trong hài hòa tột đỉnh
Bay bổng cùng hạc trên trời cao” 
Đạt tới cõi trời cao nhưng lại không thấy kết trái trong hoạt động, dường như đó là một thực tại của cõi sống đã ra khỏi cuộc sống.
Sống cõi lặng trong niềm tin Phục Sinh là đạt tới mục đích quan trọng của đời sống của Tin Mừng. “Sống trong thế gian mà không thuộc về thế gian”. Cõi lặng đạt tới là cõi không gì phiền muộn có thể gây sầu não. Đó là một giai đoạn đáng mơ ước trong cuộc đời con người, Thánh Phao Lô cho thấy kinh nghiệm về giai đoạn này: “Vui luôn trong niềm vui của Chúa” bởi đang sống một mầu nhiệm lớn nhất trong đời sống: “không có gì có thể tách ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, tù đày, giam cầm, đói khát trần truồng, hiểm nguy” . Sống cõi lặng theo nghĩa Tin Mừng là cách sống: “Không phải tôi sống mà chính Chúa Kitô sống trong tôi”. Kinh nghiệm lớn lao này đã sinh hoa kết trái trong đời sống cho đến tột cùng, đến tận ở tâm điểm, cho dù có làm gì được những gì lớn lao đi chăng nữa vẫn tự nhủ ở điểm cuối cuộc đời: “Con chỉ là đầy tớ vô dụng, vô duyên, bất tài”. Sống cõi lặng là sống “dồi dào sự sống phong phú của Chúa đã mang đến. Sống dồi dào phong phú mà Thiên Chúa ban tặng sự sống và còn làm cho nhiều người nhận ra dấu chứng sự sống cõi lặng ở nơi Thiên Chúa. “Chúa đã làm cho tôi những điều trọng đại” và “linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa”. Cõi lặng Phục Sinh tiềm ẩn như Ngôi Mồ Trống, tĩnh mà dạt dào sức sống, lặng mà hoạt động hiệu quả. 
Lạy Chúa, xin cho con biết sống cõi lặng trong Chúa, để sống hết chiều sâu ý nghĩa cuộc đời mà Chúa ban tặng cho con và sống dồi dào phong phú cho người khác.  
L.m Giuse Hoàng Kim Toan

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

BIỆT LY, NHỚ NHUNG TỪ ĐÂY... !



Tôi đã trở về Hà Nội vào lúc 11g00 đêm, nhưng những cảm xúc vẫn cứ mãi dâng trào trong tôi. Tôi vừa tham dự vào một cuộc chia ly đầy tình cảm, những giọt nuớc mắt, những cái níu tay, những tiếng nức nở và những lời nhắn gởi thắm tình, dạt dào thương mến, chân thành, đơn sơ và thánh thiện…
Chiều nay anh em chúng tôi vừa kết thúc chuyến giảng Đại Phúc ở một Giáo Họ thuộc một Giáo Xứ ở Hà Nam, Giáo Họ mừng 100 năm kỷ niệm Nhà Thờ, tôi được tham dự ngày cuối cùng khi trên đường từ Nho Quan, Ninh Bình, trở về ngang qua Hà Nam trước khi vào Hà Nội.
Khi tôi vào đến đầu làng, một không khi tưng bừng rộn rã thể hiện trên các lối đi của làng xã, cờ Hội Thánh ( trắng, vàng ), cờ Đức Mẹ ( trắng, xanh ), bay phất phới, cha truởng đoàn Đại Phúc chia sẻ với tôi: cả làng ngưng việc để tham dự Đại Phúc. Quả thật ngoài ruộng vườn, những mảnh vườn bé nhỏ, những ô ruộng khiêm tốn đầy những vạt rau xanh, xu hào, cải xanh, hành, hẹ, củ cải xanh ngắt một màu hiền hòa nằm im ắng dưới nắng chiều nhẹ của một ngày giữa thu Hà Nội, gần như không có một bóng người giữa ruộng vườn.
Có một người phụ nữ trẻ, trên đầu vấn một cái khăn như chúng ta thường thấy nơi người nữ lao động miền Bắc, quần áo lam lũ ruộng vườn, chị nhìn thấy chúng tôi vào làng khi đang cố gắng “tham lam” thu dọn nốt một vài cái gì đó nơi vuông ruộng nhà chị. Khi thấy chúng tôi, chị như hốt hoảng, chị vội vàng chạy lên đường cái, dắt chiếc xe đạp của chị đang dựng trên đường để tránh qua một bên, hình như chị cảm thấy có lỗi vì giờ này vẫn còn ở ruộng chưa về để lo đến Nhà Thờ. Dưới nắng chiều tôi thấy chị đẹp lạ lùng, tôi nói với cha trưởng đoàn: “Em thấy không, người đàn bà đó thật dễ thương, chị đơn sơ chân chất, thánh thiện và đáng ngưỡng phục, ôi sao nét đẹp nhiệm mầu…”
Cha trưởng đoàn Đại Phúc giao cho tôi nhiệm vụ giảng bài kết thúc tuần Đại Phúc trong Thánh Lễ bế mạc, nội dung bài giảng nói về Đức Mẹ. Hình ảnh người phụ nữ lam lũ, đơn sơ, tinh tế, tôi vừa gặp trên đường ruộng gợi ý cho tôi nói về Mẹ của chúng mình. Mẹ đã sinh ra rồi lớn lên trong kiếp sống nghèo lao động, nơi cái nghèo vật chất, Mẹ ý thức và nhạy bén với cái nghèo tinh thần, Mẹ “phô diễn” cái nghèo của Mẹ bằng cách để cho Chúa làm cho Mẹ nên giàu có, và Mẹ chuyển cái giàu có của Mẹ cho chúng ta được trở nên giàu có.
Ngày mai Chúa Nhật 28 mùa Quanh Năm B, bài Tin Mừng Mc 10, 17 – 27 Chúa nói: “…Những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào Nuớc Thiên Chúa biết bao ! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa”. Nước Thiên Chúa không có chỗ cho người giàu cậy thế ỷ quyền, không bao giờ con lạc đà mà có thể chui qua lỗ kim ! Nhưng “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó vì Nước Trời là của họ” ( Mt 5, 5tt ). Nước Thiên Chúa thuộc về những ai sống nghèo, biết sống nghèo, ý thức mình nghèo mà phó thác cậy dựa vào Thiên Chúa.
Chúng tôi kết thúc Tuần Đại Phúc bằng nghi thức trồng và làm phép cây Thánh Giá Đại Phúc được dựng trong sân Nhà Thờ, bữa cơm tối vội vã với cha xứ, cha phó, Hội Đồng Mục Vụ Giáo Xứ và các em giúp lễ. Khi chúng tôi dùng cơm, bà con vây quanh chật phía ngoài nhà cơm, các bạn trẻ hát hò vui vẻ, thỉnh thoảng các cha trong đoàn chạy ra reo hò, hát với các bạn đôi câu, tiếng cười giòn tan, tiếng vỗ tay ồn ào, tiếng la hét tranh nhau nói, tranh nhau trêu chọc.
Tôi hoàn toàn không ngờ, cái đám đông ấy chưa chịu về nhà còn nán lại vui vẻ ở sân Nhà Thờ bỗng bùng lên những tình cảm bi lụy, khi anh em chúng tôi khăn gói va ly đồ đoàn chất lên xe, là lúc tiếng khóc nức nở vang lên thay tiếng cười rộn rã, người lớn khóc, các bạn trẻ khóc, rồi cả bọn giúp lễ ngơ ngác nghịch ngợm cũng khóc. Họ níu kéo các cha không cho đi, họ gào lên: “Cha đừng đi, cha ơi !”
Ông Trùm nói với tôi: “hôm nay các cha đi rồi chúng con vắng vẻ lắm”, ông nói rồi ông nghẹn không nói được nữa. Xe chở chúng tôi phải vất vả lắm mới tiến dần ra đến đầu làng, vất vả vì đường hẹp, các bạn trẻ bám theo xe, các bạn khóc như đi đưa đám, các cha cứ phải thò đầu ra khỏi xe để an ủi, bảo các bạn trở về nhà đi, có cha quát to lên: “Cha có chết đâu mà khóc, sao lại theo xe như xe tang vậy ?” Ông tài xế chật vật không dám chạy nhanh nữa vì sợ các bạn bị kẹt vào xe, các bạn cứ đập vào xe rầm rầm và cứ khóc, có cha nói đùa: “Các cha thì xót xa, bác tài thì xót xe !”
Xe ra đến đầu làng nhưng không di chuyển được nữa, một đám dân chúng đứng hai bên đường đưa tiễn nhưng có một gia đình bế đứa con nhỏ đặt ngay ra giữa đường để cản xe, bác tài bí hoàn toàn, chúng tôi xin cha xứ can thiệp, cha xứ ở nhà xứ chính cách đó hơn hai cây số, ngài về cùng xe với chúng tôi, ngài phải mở cửa xe bước xuống thuyết phục họ bế cháu bé lên để chúng tôi đi.
Nút chặn cuối cùng ở ngay đầu làng, một nhóm đã phục sẵn, kết hợp với nhóm “theo xe tang” bít chặt cửa làng. Một lần nữa cha xứ phải xuống xe, ngài vất vả để mở đường cho xe chở chúng tôi thoát ra, bây giờ trong xe thinh lặng hoàn toàn, không ai dám đùa giỡn nữa, tiếng khóc vang lên rồi xa dần khi xe lăn nhanh bánh, hình như có giọt nuớc mắt nào đã lọt vào xe, đọng lại trên khóe mắt những Thừa Sai của Chúa Giêsu.
Bóng tối như trùm cả vào trong xe, đôi phút thinh lặng đi qua, bỗng mọi người phá lên cười vì đồng loạt các điện thoại của anh em đều tưng bừng báo chuông, và lại những lời chia tay biệt ly ồn ào vang lên.
Chúng tôi về đến Hà Nội, trời đã vào khuya, tiết thu Hà Nội đã bắt đầu se se lạnh, quá mệt mỏi, mọi người lặng lẽ khăn gói về phòng riêng, nhưng hình như không ai ngủ, tôi ngồi ghi lại những cảm xúc này khi thời gian đã qua ngày hôm sau, 1g30 ngày Chúa nhật 14 tháng 10, đèn các phòng gần phòng tôi có phòng còn sáng. Thiên Chúa lạ lùng, từng ngày Ngài dạy tôi từng bài học mới, bài học yêu thương, bài học hiệp thông…


Lm. VĨNH SANG, DCCT, rạng sáng Chúa Nhật 14.10.2012
(Ephata 530)

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

CHÚC MỪNG BỔN MẠNG LUCIA

Kính gởi :   -  Quý Anh Chị Em Hiệp Sinh – Hiệp Ca
-    Chị Lucia – NGUYỄN THỊ HẢI, St. Thomas

+  13.12, Mừng Kính  THÁNH LUCIA, TRINH NỬ, TỬ ĐẠO

Chúc mừng Bổn Mạng, xin Quý Anh Chị Em hiệp thông trong lời cầu nguyện và chúc mừng :

Chị Lucia – NGUYỄN THỊ HẢI

Chúc  
Chị Lucia – NGUYỄN THỊ HẢI :
 “Thánh đức, Sức  khoẻ và Hạnh phúc”
Chào thân ái,
Ngày 06.12.2013

  Mình không có ai BM An re  à ?